Showing posts with label Đoàn Văn Kiển. Show all posts
Showing posts with label Đoàn Văn Kiển. Show all posts

Lo ngại về hiệu quả tài chính của các dự án bauxite

BXTN:- Đọc bài này để thấy cụm từ "Đoàn Văn Kiển" gây cho những người quan tâm đến tình hình Tây Nguyên và vấn đề khai thác bô-xít những ám ảnh đến thế nào.








Phạm Phú Quốc (*)

San lấp mặt bằng khai thác bauxite tại Nhân Cơ, tỉnh Đắk Nông - Ảnh: Thanh Thương.
(TBKTSG) - Bài trả lời phỏng vấn TBKTSG số 20-2009 của ông Đoàn Văn Kiển, Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Than và Khoáng sản Việt Nam (TKV), cho thấy thêm nhiều điều đáng lo ngại về hiệu quả tài chính của các dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên.

Các dự án này đang bị quan ngại sẽ ảnh hưởng xấu tới môi trường và an ninh quốc gia thì càng không thể đầu tư, nếu hiệu quả tài chính của chúng như những gì ông Kiển cung cấp.

Thứ nhất, IRR của hai dự án Tân Rai và Nhân Cơ (lần lượt 11,43% và 10,59%) là quá thấp để được chấp nhận nhận đầu tư.Khi sử dụng IRR (tỷ suất hoàn vốn nội bộ), người ta dùng nó để so sánh với mức sinh lời mong muốn.

Nếu IRR ≥ mức sinh lời mong muốn thì dự án mới được chấp nhận. Tuy không có dữ liệu của các dự án này để tính ra các mức sinh lời mong muốn của chúng, thiết nghĩ các mức sinh lời này không thể dưới mức lãi suất của trái phiếu chính phủ. Ước tính lãi suất trái phiếu chính phủ thời hạn năm năm sẽ vào khoảng 13,5%/năm(1).

Vị trí đặt quảng cáoNhà nước huy động vốn 13,5%/năm, nhưng doanh nghiệp của Nhà nước lại chấp nhận đầu tư với mức sinh lời mong muốn nhỏ hơn (11,43% và 10,59%) với nhiều rủi ro hơn, thì sẽ thấy đây là một việc làm khó hiểu. Đó là chưa nói đến việc bản thân dự án phải đi vay, phải huy động vốn trái phiếu với lãi suất phải trả (lãi suất trái phiếu) lại lớn hơn mức sinh lời của dự án!

Thứ hai, dự án được tính ở thời điểm khủng hoảng nên có giá trị thấp hơn tính ở thời điểm tốt là không đúng.

Lập luận rằng IRR và NPV (giá trị hiện tại thuần) của các dự án thấp là do chúng được tính toán vào năm nay, ở thời điểm khủng hoảng; còn nếu tính ở năm ngoái thì dự án hiệu quả hơn là một lập luận hoàn toàn thiếu thuyết phục.

Khi xây dựng dòng tiền của dự án để sau này tính IRR và NPV, trước hết các số liệu được xem xét trong dự án là các số liệu mà nhà đầu tư cho rằng có khả năng xảy ra cao nhất, được gọi là trường hợp cơ bản. Sau đó, để phân tích mức độ rủi ro của dự án, người ta sẽ xem xét thay vì là trường hợp cơ bản, nếu số liệu của dự án rơi vào trường hợp xấu nhất hoặc tốt nhất thì dòng tiền cũng như IRR và NPV của nó sẽ ra sao.

Dự án nào xét trong trường hợp cơ bản và trường hợp xấu nhất đều có IRR và NPV tốt thì sẽ được đánh giá cao nhất; ngược lại, dự án nào xét trong cả hai trường hợp cơ bản và trường hợp tốt nhất đều có IRR và NPV không thể hiện dự án hiệu quả sẽ được đánh giá thấp nhất.

Mức độ rủi ro của một dự án sẽ biến động trong hai cực này. Thiên về cực đầu thì ít rủi ro; ngược lại, nghiêng về cực thứ hai thì nhiều rủi ro. Những số liệu về các trường hợp cơ bản, tốt nhất và xấu nhất là các số liệu dự tính tương lai của dự án.

Chúng được tham khảo từ số liệu có được trong quá khứ cho tới tại thời điểm tính toán chứ không phải là số liệu của năm tính toán, do đó không thể đổ lỗi vì năm tính toán là năm khủng hoảng cho nên kết quả bị ảnh hưởng xấu.

Hơn nữa, càng về sau số liệu về dự án càng được cập nhật chính xác hơn vì có nhiều dữ kiện hơn, cho nên nếu so sánh hiệu quả tính trên số liệu có được của năm nay với hiệu quả tính trên số liệu có được của năm ngoái mà thấy dự án kém hiệu quả hơn thì điều đó có nghĩa là dự án có vấn đề, chứ không phải là tốt.

Thứ ba, khả năng hoàn được vốn của hai dự án bauxite và việc thời hạn hoàn vốn của hai dự án này bù đắp cho tình trạng IRR thấp ẩn chứa nhiều bất ổn.

Có hai lý do cho thấy cách giải thích “dù IRR không cao, nhưng đảm bảo 12-13 năm thu hồi được vốn cho dự án là 40 năm thì vẫn đầu tư được” là không ổn. Thứ nhất, nếu tính toán chính xác thì có khả năng hai dự án này không thu hồi được vốn! Cần phân biệt thời hạn hoàn vốn không tính tới giá trị tiền tệ theo thời gian (PP)(2) và thời hạn hoàn vốn có tính tới giá trị tiền tệ theo thời gian (DPP)(3).

Bài phỏng vấn không cho biết rõ thời gian hoàn vốn của dự án được nói tới thuộc loại nào trong khi chúng có giá trị khác nhau và chỉ tiêu sau phản ánh hiệu quả dự án chính xác hơn chỉ tiêu trước.

Ví dụ một dự án ban đầu bỏ ra 100 tỉ đồng để đầu tư, hai năm sau đó mỗi năm lần lượt thu về 50 tỉ đồng thì PP sẽ là hai năm; nhưng nếu tính tới lạm phát(4) (làm cho 100 tỉ đồng thu hồi có sức mua thấp hơn 100 tỉ đồng bỏ ra ban đầu) thì phải hơn hai năm dự án này mới thu hồi được vốn (DPP>2).

Vì rằng, IRR hai dự án của TKV là 11,43% và 10,59%, nên nếu lấy mức sinh lời mong muốn là 13,5%, như đã đề cập, để tính toán DPP thì e là dự án không hoàn được vốn (do NPV<0>

Thứ hai, thời hạn hoàn vốn không thể bù đắp cho IRR thấp được. IRR là chỉ tiêu tính cho toàn bộ thời hạn của dự án còn thời hạn hoàn vốn chỉ tính cho tới khi vốn đầu tư đã được thu hồi đủ. IRR không cao mà bảo đảm 12, 13 năm thu hồi được vốn chỉ có thể xảy ra nếu dự án có mức sinh lời cao vọt trong những năm đầu tiên và những năm sau không lãi. Đây là chuyện phi lý!

Thứ tư, không thể để “cái nọ xọ cái kia” trong quyết định đầu tư dự án.

Ông Kiển cho rằng, nếu dự án kém hiệu quả thì TKV sẽ gánh rủi ro rồi sau đó sẽ đẩy hiệu quả dự án lên và TKV làm được điều đó nhờ kinh doanh đa ngành. Có hai điều không ổn về vấn đề này. Thứ nhất, nếu dự án không hiệu quả mà TKV có thể đẩy kết quả kinh doanh lên được thì tại sao vấn đề này lại không được đề cập trong phần tính toán hiệu quả và rủi ro của các dự án?

Nếu đã đưa vào mà hiệu quả dự án vẫn như được đề cập thì làm sao lại kéo hiệu quả dự án lên được nữa? Điều này, một lần nữa chứng tỏ các dự án bauxite của TKV đã không được tính toán kỹ lưỡng.

Thứ hai, nếu các lĩnh vực kinh doanh khác của TKV có hiệu quả cao để có thể gánh các dự án bauxite khi chúng không hiệu quả thì vấn đề đặt ra là, tại sao TKV lại không chọn các dự án ở các lĩnh vực đó để có kết quả đầu tư tốt mà lại chọn các dự bauxite có nhiều khả năng phải gánh chịu thiệt hại?

Thông qua những phân tích nêu trên, có thể thấy rằng có nhiều điều TKV cần phải làm rõ trước khi quá muộn. Xét riêng ở góc độ tài chính, việc đầu tư vào các dự án bauxite của TKV đã có nhiều yếu tố bất hợp lý.

(*) Nghiên cứu sinh Monash University, Úc

(1) Theo HSBC: http://www.presscenter.org.vn/en//images/HSBC_2009.01.07.pdf

(2) Hay còn gọi là thời hạn hoàn vốn không chiết khấu (Payback Period - PP)

(3) Hay còn gọi là thời hạn hoàn vốn có chiết khấu (Discounted Payback Period - DPP). DPP cho nhà đầu tư biết đến bao giờ thì NPV của dự án bắt đầu bằng 0. Vì nhà đầu tư chỉ chấp nhận chọn dự án khi NPV≥0, như vậy, nếu DPP càng ngắn so với thời gian của dự án thì càng tốt.

(4) Đó là chưa kể đến chi phí cơ hội và rủi ro.

-->đọc tiếp...

Sốc với mấy ông thần TKV

BXTN:- Mặc dù đã trôi qua trên dưới một tháng, phát biểu của ông Tổng than Đoàn Văn Kiển vẫn hằn sâu trong suy nghĩ của nhiều người (cá nhân tôi khi nghĩ đến vẫn cảm thấy run sợ và phẫn nộ vì câu nói của ông). Dưới đây là một trong những người bị những lời của ông Kiển gây ấn tượng mạnh.


Thời gian gần đây, báo chí đua nhau giật tít “sốc với abc” – với abc thường là ảnh khỏa thân của ngôi sao nào đó. Ừ thì cũng ghê thật đấy, nhưng làm gì đến nỗi “sốc”. Mấy cô gái trẻ thừa tiền thiếu chữ hám danh lợi thì thiếu gì trò tiêu khiển sa đọa. Dăm bữa nửa tháng các cô ấy lại để lọt ra một vài tấm ảnh thì việc gì phải bù lu bù loa lên.

Trong khi đó, chuyện tày trời ở sát nách mình thì chẳng thấy báo nào chịu “sốc” – quan chức tập đàn Than Khoáng sản Việt Nam (TKV) mới tuyên bố: “Làm bô-xít hiệu quả hay không, chờ thực tế mới biết”! Ố là la!

Lời tuyên bố này được tờ Tuần Việt Nam – một tờ báo thuộc hàng “cứng đầu cứng cổ”, thích “đi trên lề trái” đây – đăng tải hôm qua, 13 tháng Tư năm 2009.

Cụ thể, ông chủ tịch TKV nói:

Lỗ hay lãi bây giờ chỉ là dự đoán. Chúng tôi nói có lãi, các nhà khoa học bảo không. Khoa học và thực tế bao giờ cũng là 50:50. Vậy thì tốt nhất hãy làm đi, rồi mới kiểm nghiệm được. Thực tế sẽ trả lời.

Đúng là chỉ có ở Việt Nam. Một loạt các nhà khoa học lên tiếng nhưng chỉnh phủ vẫn bỏ ngoài tai và để cho ông thần này tuyên bố khoa học và thực tế “là 50:50″ – tôi chịu không hiểu nổi cái 50:50 của ông là ý nói gì. Cơ sở hóa học, kinh tế học, xã hội học, địa-chính trị học lù lù ra đấy rồi mà ông bảo ngang bằng với đống hồ sơ mờ mờ ảo ảo của TKV ư?

Trước khi đi đến kết luận đó, ông TKV này còn nói:

Lịch sử phát triển công nghiệp của Việt Nam cho thấy, nhiều dự án được cho là không hiệu quả, các nhà đầu tư tính toán vẫn thấy lãi, Chính phủ đồng ý làm và đến nay nó đã chứng minh hiệu quả.

Nhưng ông không chỉ ra được ví dụ cụ thể. Và ông cũng không dám đảm bảo đã tính chi phí hoàn nguyên môi trường, đền bù thiệt hại vào cái gọi là lợi nhuận đó hay chưa.

Hơn nữa, lịch sử chứng minh rằng chúng ta – sau hai chục năm đổi mới – vẫn chỉ có công nghiệp giản đơn, toàn là gia công, lắp ráp chứ có chế được món gì ra hồn đâu!

Xin chú thích thêm rằng những dự án bê bối như tân trang tàu cũ của Vinashin hay chế biến bột ngọt của Vedan cho đến nay chưa hề đền bù cho người dân địa phương, chưa bắt đầu cải tạo – làm sạch môi trường nhưng đã bắt đầu di dời dân địa phương đi nơi khác BẰNG KINH PHÍ NHÀ NƯỚC (!?).

Khi nói về chi phí môi trường, quan TKV tuyên bố:

Không thể chỉ căn cứ vào vài tiểu tiết để đưa kết luận. Quan điểm của TKV là phải nhìn vào cả đời dự án, nhìn tương lai để tính toán các kịch bản khác nhau. Chúng tôi đều phải tính toán, khảo sát các phương án để đi đến kết luận.

Hóa ra phí làm sạch môi trường là “tiểu tiết” cơ đấy. Thế có ghê không!

Bên cạnh đó, ông Hoàng Trung Hải – phó thủ tướng – nói:

TKV tính, nếu người nước ngoài không cùng làm đường sắt thì mình vẫn phải làm. Chính phủ sẽ có chính sách nào đó để làm.

Không thấy ông cho biết cái tuyến đường sắt đó sẽ dùng vào việc gì, sẽ có hàng hóa gì được vận chuyển qua đó. Chúng ta đã có những tuyến đường bộ thuận lợi hơn đi sang Lào, Campuchia và Thái Lan rồi, xây đường sắt ở nơi hiểm trở để làm gì? Và tất nhiên, các nhà khoa học chưa kịp phát biểu gì về tuyến đường từ trên trời rơi xuống này.

Ở cuối bài, các quan thừa nhận là người Trung Quốc đã vào Việt Nam. Ít ra ở Tân Rai hiện có 300 công nhân Trung Quốc. Mà 300 người thì rõ là bằng nguyên một làng ở Tây Nguyên, thế mà trong cuộc họp thường kỳ của chính phủ hồi cuối tháng Ba, có vị dám thề thốt rằng không có làng người hoa nào ở cao nguyên trung phần.

Và để kết thúc, tôi xin dẫn lại lời ông chủ tịch TKV khi được hỏi lý do dự án bô-xít được lên kế hoạch từ một thập kỷ nay mà không công bố cho dân biết:

Đó không phải là việc của tôi. Trước đó, tôi có liên quan đâu, làm sao tôi trả lời(?!).

Quá hay! Vậy ra khi tiếp nhận công ty, dự án thì ông chẳng cần quan tâm xem trước đó nó ra sao phải không? Rồi vài năm nữa ông về hưu thì dù bùn đỏ có nhấn chìm luôn Việt Nam ông cũng vô can.

Chính quyền sẽ lấy tiền thuế của dân để di dời dân đi nơi khác chứ các ông có mất xu teng nào đền bù thiệt hại đâu, đúng không?

Nếu đưa ra quốc hội thảo luận, tôi tin rằng dự án bô-xít ở cao nguyên trung phần sẽ bị bác bỏ ngay. Nhưng đến giờ vẫn chưa thấy có dấu hiệu gì cho thấy vấn đề có thể sẽ được đưa ra bàn thảo công khai.

Mang tiếng nô bộc của dân mà làm gì cũng thấy giấu nhẹm không cho chủ biết, thật là hợp hiến(*) ghê gớm!

Tôi nghe đồn mấy ông quan hiện nay chăm đi chùa lắm, cầu Trời khấn Phật, lạy lục sì sụp suốt. Nhưng nghe qua tuyên bố của các ông thì hẳn là Trời, Phật phải lạy các ông thôi!

(* Tham khảo thêm hiến pháp Việt Nam)


Nguồn: http://4thcafe.wordpress.com/2009/04/14/tkv/

-->đọc tiếp...

THẾ A!

Chuyện này đọc ở đâu, tôi không nhớ nữa, nhưng nôi dung thì không thể quên. Chuyện rằng, cạnh một ngôi chùa nọ có một cô gái chửa hoang, chín tháng sau sinh ra được một bé trai. Cô ta liền ôm con tới chùa và nói với vị sư chủ trì rằng: "Đây là con ông, hãy nuôi lấy". Vị sư nọ không một biểu hiện tỏ ra ngạc nhiên hay bất bình phản ứng, bình thản nói: "Thế a!", rồi thanh thản nhận đứa bé để nuôi. Nhiều năm sau, cô gái quay trở lại và nói: "Đứa bé không phải con ông, hãy trả lại tôi". Vị sư nọ cũng không một biểu hiện tỏ ra ngạc nhiên hay bất bình phản ứng, bình thản nói: "Thế a!", rồi thanh thản trao lại cháu bé cho cô gái.

Tu vậy mới gọi là đắc đạo. Coi khinh cả những vô lý ở đời. Tôi vẫn ước ao, giá gì mình có được một phần trăm tư chất của vị sư nọ để tĩnh tâm mà sống cho an nhàn.

Vậy nên, trước những phản ứng của dư luận lo ngại về ô nhiễm môi trường và nhiều hậu họa khôn lường của việc khai thác Bô- xít ở Tây Nguyên, ông Sếp lớn của Than khoáng sản Đoàn Văn Kiển nói một cách thiếu trách nhiệm rằng:" Ô nhiễm hay không, có làm mới biết"

Tôi bấm bụng: "Thế a!"

Ngày 28 tháng 4 năm 2009, ông thứ trưởng Bộ Công Thương, đại diện Bộ Công thương đăng đàn diễn thuyết, không rõ nhận được chỉ thị ở đâu, mạt sát những ai không ủng hộ việc khai thác Bô- xít ở Tây Nguyên rằng: "... bên cạnh những ý kiến đúng đắn đó, có nhiều ý kiến rất kém xây dựng, hoàn toàn dựa trên những thông tin sai lệch, dựng chuyện, trầm trọng hóa, thậm chí mang tính kích đông và bị các tổ chức phản động lợi dụng. Thể hiện rõ nhất là nội dung bản kiến nghị với những nội dung không chính xác".

Tôi cười khẩy: "Thế a!"

Đọc mẩu tin về cuộc tiếp xúc với cử tri quận Ba Đình sáng ngày 4 tháng 5 năm 2009, trả lời chất vấn và tâm nguyện của cử tri: muốn Quốc hội đưa ra bàn thảo và quyết định cho tiếp tục triển khai hay dừng dự án khai thác Bô- xit ở Tây Nguyên, ông Trọng, người đứng đầu Quốc hội nước nhà trả lời một cách xanh rờn rằng :"Không phải bất kỳ vấn đề nào cũng đưa ra lấy ý kiến của Quốc hội mà còn tùy thuộc vào quy mô, tầm cỡ của các dự án. Trong khi đó, quy mô mỗi dự án bô-xít Tân Rai và Nhân Cơ mới chỉ là hơn 600 triệu đôla"..

Tôi nhếch mép: " Thế a!".

Trong cuộc viếng thăm Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhân ngày chiến thắng Điện Biên Phủ vừa rồi của các quan chức trong chính phủ, trước ý kiến của Đại tướng: "Rất mong các đồng chí lưu tâm đến chuyện khai thác bô-xít Tây Nguyên. Đây là địa điểm chiến lược quan trọng của đất nước, có ý nghĩa quan trọng về quốc phòng an ninh không chỉ với Việt Nam mà cả với Đông Dương". Đại tướng cũng bày tỏ quan ngại về việc lao động nước ngoài vào theo các dự án này. Ông Dũng, thủ tướng chính phủ khẳng định: "Chính phủ xin tiếp thu ý kiến của Đại tướng".

Tôi bồn chồn: "Thế a!"

Vậy rồi, chỉ mấy ngày sau, ngày 9 tháng 5, năm 2009, trong cuộc tiếp xúc trước kỳ họp Quốc hội với cử tri quận Lê Chân, thành phố Hải Phòng, khi được hỏi về vấn đề bô- xít ở Tây Nguyên, ông Dũng, thủ tướng, đại biểu Quốc hội của Hải Phòng, lại tuyên bố: Tài nguyên đất nước ta hạn hẹp trong khi trữ lượng bô-xít lớn thứ 3 thế giới, riêng ở Tây Nguyên trên 5 tỷ tấn. Và "Việc khai thác sẽ được chỉ đạo nghiêm túc và có sự kiểm soát và quản lý chặt chẽ để đạt hiệu quả kinh tế, đảm bảo bền vững về môi trường; giải quyết công ăn việc làm cho người lao động; đưa ngành công nghiệp khai thác quặng bô-xít trở thành một ngành công nghiệp lớn của đất nước; góp phần thúc đẩy sự phát triển kinh tế - xã hội vùng Tây Nguyên".

Tôi thở dài: "Thế a!".

Nhưng rồi đêm nằm, không ngủ được. Tây Nguyên với màu xanh bạt ngàn quyến rũ, nét đẹp hoang sơ tồn tại cả hàng ngàn năm nay đang bị cày xới, băm nát như cơ thể người bị ghẻ lở; văn hóa cồng chiêng đặc trưng độc đáo của bà con người dân tộc Tây Nguyên đang bị đe dọa, và cao hơn, sự mất còn của Tây Nguyên, đất thiêng của ông cha, mái nhà của Đông Dương, vị trí chiến lược vô cùng quan trọng ... ám ảnh tôi. Mình là con dân đất Việt, không thể thờ ơ với đất nước; lòng yêu non sông, lòng yêu tổ quốc này khiến tôi không thể dửng dưng : "Thế a!" được. Vậy là vùng dậy, buồn quá viết những dòng này để cảnh báo mình và những ai từng mũ ni che tai " thế a!" như tôi từng "thế a" trước vận mệnh dân tộc...

Bình thản "Thế a" trước mọi vô lý có thể giữ được cái thân mình, an toàn cho mình. Nhưng vô cảm, bàng quan với vận mênh đất nước, vận mệnh dân tộc, thiết nghĩ cũng có tội. Tội lớn.

3 giờ sáng ngày 11 tháng 5 năm 2009

ĐÌNH KÍNH

Nguồn: http://www.bauxitevietnam.info/bandoc/090512_thea.htm
-->đọc tiếp...

Thư ngỏ gởi ông Đoàn Văn Kiển

BXTN:- Thái độ và cách trả lời trâng tráo, vô trách nhiệm, phản khoa học của ông Đoàn Văn Kiển - Tổng giám đốc TKV - khiến rất nhiều người bất bình. Dưới đây là thư ngỏ của một trong những người như vậy.


Thưa ông Đoàn Văn Kiển,


Tôi viết thơ này và định gởi cho ông lâu rồi, nhưng không biết địa chỉ văn phòng của ông ở đâu mà gởi. Nhân dịp trang mạng www.bauxitevietnam.info được lập ra để mọi người tham gia bàn luận về bauxite, tôi xin mượn diễn đàn để gởi thư đã viết này đến ông.

Là người dân đóng thuế cho nhà nước, tôi nghĩ mình có quyền đóng góp ý kiến đến những người nhận lương hàng tháng từ tiền thuế của người dân, bất kể đó là ai, người nào. Mong ông Kiển hãy đọc thư ngỏ nếu ông còn chút lương tâm của người nhận lương từ tiền thuế của người dân Việt Nam. Còn nếu tiền lương ông Kiển nhận không phải từ tiền mồ hôi và nước mắt của người dân Việt Nam thì ông Kiển khỏi cần đọc.


Ngày 13/04/2009

1- Hơn 10 năm chuẩn bị, tại sao dự án không được công bố rộng rãi?

Đó không phải là việc của tôi. Trước đó, tôi có liên quan đâu, làm sao tôi trả lời(?!)

- Ông có thể chứng minh tính cấp bách, tính cần thiết thực hiện dự án này?

Không có nhiều thời giờ đi chứng minh tính cấp bách. Đất nước này có tài nguyên, cần phải khai thác, và nếu khai thác có hiệu quả cho kinh tế, xã hội, và bảo vệ được môi trường, giúp được cho địa phương phát triển, bớt nghèo cho dân thì tại sao không làm? [a]

TKV mà người đứng đầu là ông Kiển đang triển khai các dự án để thực hiện "Có tài nguyên thì cần khai thác!” mà ông Kiển nói không liên quan và không phải việc của ông thì thật là điều phi lý. Tôi không nghĩ là ông Kiển không trả lời được mà vì ông Kiển là một người vô trách nhiệm hay vì một lý do nào đó mà ông không trả lời câu hỏi trên. Hàng ngàn năm trước, loài người còn lưu lại bút tích, chẳng lẽ chuyện trong vòng 10 năm trước mà không còn lưu lại giấy tờ gì hay sao? Với tư cách là người đứng đầu TKV, nếu ông Kiển là một người có trách nhiệm với TKV và người dân Việt Nam thì ông phải tự đi tìm những nguyên nhân kia. Tìm đọc các văn bản cũ để tìm ra nguyên nhân vì sao trước đây Chính phủ ta không khai thác bô-xít dù đã tìm hiểu, nghiên cứu. Ngoài ra, tôi xin được hỏi ông Kiển rằng, tài nguyên này là tài nguyên của ai? Của hơn 83 triệu dân Việt Nam hay là của một nhóm người nào đó? Và như ông Kiển nói "nếu", vậy tôi xin được hỏi ông "nếu ông thất bại thì sao"? Lúc đó ông Kiển có đứng ra chịu trách nhiệm hay không? Ông có gánh nổi hậu quả của nó hay không?

2- Lỗ hay lãi bây giờ chỉ là dự đoán. Chúng tôi nói có lãi, các nhà khoa học bảo không. Khoa học và thực tế bao giờ cũng là 50:50. Vậy thì tốt nhất hãy làm đi, rồi mới kiểm nghiệm được. Thực tế sẽ trả lời. [a]

Ông Kiển nói vậy khác nào dân coi đua ngựa? Mọi người đều ĐOÁN MÒ và chờ ngựa về đích mới biết. Vậy thì các dự án khai thác bô-xit với số vốn đầu tư gần 1 tỷ đô la là một cuộc "đua ngựa", không hơn không kém.

3- Các cụ dạy: muốn ăn thì lăn vào bếp. Không có cái gì là miễn phí cả... TKV tính, nếu người nước ngoài không cùng làm đường sắt thì mình vẫn phải làm. Chính phủ sẽ có chính sách nào đó để làm. [a]

Có phải vì ông Kiển "muốn ăn" nên ông đang "lăn vô bếp" để làm cho bằng được mọi giá đó không thưa ông Kiển? TKV khai thác bô-xit, làm đường thì có nhiều khoản đầu tư để ông Kiển "ăn nhiều" nên ông nói "TKV tính". Ông có biết đất nước đang cần tiền để đầu tư cho giáo dục hay không? Sao ông không biết nghĩ cho nền giáo dục Việt Nam, tương lai của đất nước sau này? Chứ ba cái việc "đào mỏ" chỉ là vắt kiệt tài nguyên mà thôi, không phải là "tương lai" của dân tộc, của đất nước, thưa ông!

4- Còn theo ông Đoàn Văn Kiển - Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Công nghiệp Than - Khoáng sản VN (TKV): Sự hình thành cụm kinh tế công nghiệp bauxite khu vực sẽ kéo theo sự phát triển các ngành kinh tế dịch vụ như giao thông vận tải, cơ khí, xây dựng, thương mại, khách sạn và du lịch, vui chơi giải trí, dịch vụ ăn uống... Đây là tiền đề để tạo nên sự chuyển đổi cơ cấu kinh tế khu vực từ thuần nông - lâm nghiệp sang kinh tế đa ngành nghề, trong đó có công nghiệp là thành phần kinh tế cơ bản. [b]

Tôi chưa từng nghe ai nói xây dựng "thương mại, khách sạn và du lịch, vui chơi giải trí, dịch vụ ăn uống" ở gần những khu khai thác mỏ cả, thưa ông. Vì ở đó có gì ngoài "một vùng đất chết". Dân mỏ thì nghèo và dân bản làng thì khó khăn. Vậy tiền đâu mà họ vui chơi giải trí? Cũng không ai điên khùng đi du lịch đến vùng khai thác bô-xít để mà hít bụi cả. Còn xây dựng thì ai xây dựng gì ngoài mấy cái nhà máy đầy bụi bặm! Hay là “vắt đất” còn chưa đủ, ông Kiển muốn vắt luôn những đồng lương kém cỏi được đổi bằng mồ hôi và nước mắt của dân mỏ và bản làng?

Nếu biến được những vùng đất chết do khai thác bô-xít này thành những khu vui chơi giải trí, khu du lịch thì chắc nhìn nó không điêu linh như thế này, thưa ông Kiển!!!


Chào ông,

Lê Thành Nguyên Vũ

http://www.tuanvietnam.net/vn/thongtindachieu/6642/index.aspx [a]

http://www.laodong.com.vn/Home/Dat-nha-may-alumin-o-Tay-Nguyen-la-hop-ly/20095/136630.laodong [b]


-->đọc tiếp...

TKV xử lý bài toán 'bùn đỏ' ra sao ?

Tổ hợp Bauxit – nhôm Lâm Đồng đang được khẩn trương thi công gồm nhiều hạng mục chính như: Nhà máy tuyển quặng, nhà máy chế biến Alumin, nhà máy nhiệt điện, nhà máy khí hóa than, hồ chứa chất thải...


Công trường khai thác quặng alumin tại Đăk Nông.
Ảnh: Hoàng Thiên Nga

Đây là dự án nhôm công nghiệp đầu tiên của Việt Nam có ý nghĩa rất quan trọng cả về kinh tế lẫn xã hội. Tuy nhiên, tổ hợp này đang được dư luận đặc biệt quan tâm về vấn đề “ bùn đỏ ”.

Trong cuộc làm việc với Đoàn thanh tra Bộ Tài Nguyên và Môi trường do Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên dẫn đầu, lời giải cho bài toán này đã được đưa ra “ sẽ không làm ảnh hưởng đến môi trường ” như lời quả quyết của Lãnh đạo Tập đoàn Công nghiệp Than – Khoáng sản Việt Nam (TKV ) – đơn vị chủ đầu tư.

Xử lý bùn đỏ - có thể làm được ?

TKV sẽ tiếp tục mở nhiều cuộc hội thảo khoa học

Ông Đòan Văn Kiển - Chủ tịch HĐQT của TKV cho biết: Vấn đề bùn đỏ đang được các nhà khoa học, báo chí, người dân đặc biệt quan tâm; Đã có nhiều ý kiến về vấn đề này. Mặc dù đã xây dựng những giải pháp cho vấn đề bùn đỏ song với tinh thần cầu thị, mong muốn việc xử lý bùn đỏ đạt hiệu qủa cao nhất, TKV sẽ tiếp tục mở nhiều cuộc hội thảo khoa học, nhiều diễn đàn công nghệ... để lắng nghe, tiếp thu những ý kiến hay, những giải pháp tốt để điều chỉnh, bổ sung nhằm bảo đảm tổ hợp bauxít nhôm Lâm Đồng hoạt động “thân thiện với môi trường” như chỉ đạo của Chính phủ.

Bùn đỏ là hỗn hợp bao gồm các chất như sắt, mangan… và một lượng xút dư thừa do quá trình dung hòa, tách quặng Alumin. Theo các nhà khoa học thì đây là một loại chất thải có nguy cơ đe dọa môi trường rất lớn.

Tuy không cho biết cụ thể lượng bùn đỏ thải ra trong hoạt động của tổ hợp bauxit –nhôm ở Lâm Đồng mỗi năm là bao nhiêu song với công suất chế biến 630 nghìn tấn alumin/ năm thì chắc chắn lượng bùn đỏ sẽ rất lớn - ước tính lên đến hàng trăm nghìn tấn mỗi năm.

Vì vậy, việc xử lý chất thải này là vấn đề bức thiết mang tính “ sống còn ” cho các dự án Bauxít ở Tây Nguyên.

Theo TKV trên cơ sở báo cáo đánh giá tác động môi trường đã được Bộ Tài nguyên – Môi trường phê duyệt, KTV sẽ cập nhật, bổ sung những, giải pháp, công nghệ mới để câu chuyện “ bùn đỏ ” không còn là nỗi lo của xã hội.

Ông Đoàn Văn Kiển - Chủ tịch HĐQT của TKV khẳng định: Hiện nay TKV đã tính tóan cụ thể khối lượng bùn đỏ thải, khu vực thải và việc xử lý chất thải này theo nhiều phương án khả thi nhất. Theo đó, Tổ hợp Bauxít nhôm ở Lâm Đồng đã quy hoạch hồ chứa bùn đỏ với tổng diện tích lên đến 318 ha.

Hồ này nằm trong một thung lũng nên không ảnh hưởng đến việc làm trôi chảy bùn đỏ đến nơi khác, không ảnh hưởng đến mạch nước ngầm trong khu vực...

Để chống tràn, chủ đầu tư xây dựng hệ thống thoát nước mưa hoàn chỉnh xung quanh hồ bảo đảm không có nước mưa chảy xuống hồ gây tràn hồ. Hồ sẽ nạo sạch lớp thực bì, bùn... và được cán lót 2 lớp đất sét ( dày 60 cm ) với lớp lót vải địa kỹ thuật ở giữa. Bảo đảm chống thấm tuyệt đối. Mỗi hồ được ngăn ra thành nhiều block nhỏ ( từ 10 – 15 ha ) và lượng bùn đỏ sẽ được thải theo từng ô.

Khi đầy ô thì dùng công nghệ xử lý hút nước ( chủ yếu là nước thải chứa xút ) để đưa nước xút này trở lại nhà máy Alumin sử dụng cho công nghệ chế biến Alumin và qua đó cũng làm khô bùn đỏ. Sau đó sẽ lấp đất đảm bảo chôn vĩnh viễn nếu như không sử dụng chất thải này.

Chủ đầu tư cũng lắp đặt 4 trạm quan trắc quanh hồ để theo dõi thường xuyên biến động của các hóa chất trong bùn đỏ - đặc biệt là độ pH để xử lý kịp thời. Đồng thời nhắm nâng cao độ an tòan, khu vực hồ bùn đỏ sẽ được bảo vệ nghiêm ngặt không cho bất cứ người hay loại gia súc, gia cầm nào đến được gần hồ bằng việc xây dựng bờ tường rào kín quanh hồ, trồng vành đai rừng bao bọc hồ với chiều rộng ít nhất là 10 m...

Một hướng mở được TKV trình bày đó là TKV đang tiếp cận các công nghệ sử dụng bùn đỏ làm nguyên liệu chế biến ra các sản phẩm công nghiệp khác. Theo đó, tùy theo năng lực, điều kiện và yêu cầu của một số ngành công nghiệp, bùn đỏ có thể sẽ được chế biến thành các nguyên - vật liệu dùng để làm chất phụ gia trong xi măng, vật liệu làm đường giao thông, vật liệu xây dựng...

Đặc biệt sử dụng trực tiếp làm chất keo tụ nước thải, tạo hệ keo cho vi khuẩn ferrobaterium phát triển, cải thiện đến 90% ô nhiễm không khí khi xử lý nước thải có độ ô nhiễm cao…

Xử lý bùn đỏ : Cần tầm nhìn xa một cách đồng bộ

Đó là yêu cầu được Bộ trưởng Bộ Tài nguyên – Môi trường Phạm Khôi Nguyên đưa ra cho vấn đề bùn đỏ bởi theo Bộ trưởng thì vấn đề bùn đỏ của tổ hợp bauxít nhôm Lâm Đồng không chỉ là chuyện riêng ở đây mà đó là chuyện chung của ngành công nghiệp nhôm Việt Nam, là dự án có ý nghĩa tiền đề quyết định ‘ có hay không có ” những dự án khác sau này, là vấn đề có ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của người dân và sự phát triển “ xanh - không ô nhiễm ” của Tây nguyên...

Theo đó, song song với các giải pháp kỹ thuật cho hồ chứa bùn đỏ, chủ đầu tư và Tỉnh ngay từ bây giờ phải có kế hoạch di dời các khu dân cư xa khu vực hồ chứa bùn đỏ ( theo hướng mở rộng hồ chứa trong vòng 20 – 30 năm tới ) chứ không nên mở tới đâu mới di dời dân tới đó. Các khu dân cư không được nằm vùng hạ lưu hồ chứa hoặc sử dụng mạch nước ngầm thấp hơn hồ chứa bùn đỏ.

Bộ Tài Nguyên – Môi trường khẳng định việc tiếp cận các công nghệ mới để biến bùn đỏ từ chất thải độc hại thành nguồn nguyên liệu cho các ngành công nghiệp là một hướng đi rất đúng cần phải làm ngay và làm thật tốt trên tinh thần sáng tạo “ con nhà nghèo nhưng hiệu quả cao ”.

Bộ sẽ phối hợp với các Bộ ngành khác để hỗ trợ, tạo những điều kiện thuận lợi nhất để TKV làm việc này bởi nếu làm được thì không những giải quyết được vấn nạn ô nhiễm từ bùn đỏ mà còn tạo ra được nhiều sản phẩm công nghiệp mới, tạo được nguồn thu nhập từ “ thứ bỏ đi” này...

Theo Ông Đòan Văn Kiển - Chủ tịch HĐQT của TKV cho biết: Vấn đề bùn đỏ đang được các nhà khoa học, báo chí, người dân đặc biệt quan tâm; Đã có nhiều ý kiến về vấn đề này. Mặc dù đã xây dựng những giải pháp cho vấn đề bùn đỏ song với tinh thần cầu thị, mong muốn việc xử lý bùn đỏ đạt hiệu qủa cao nhất, TKV sẽ tiếp tục mở nhiều cuộc hội thảo khoa học, nhiều diễn đàn công nghệ... để lắng nghe, tiếp thu những ý kiến hay, những giải pháp tốt để điều chỉnh, bổ sung nhằm bảo đảm tổ hợp bauxít nhôm Lâm Đồng hoạt động “thân thiện với môi trường” như chỉ đạo của Chính phủ.

“ Giải pháp cơ bản đã có. Vấn đề quan trọng còn lại đó là lý thuyết phải được chứng minh bằng thực tiễn, nói phải đi đôi với làm bằng những hiệu quả thiết thực. Có thế thì bài tóan bùn đỏ trong công nghiệp chế biến Alumin của các tổ hợp bauxít nhôm mới được giải hòan chỉnh ” - Một lãnh đạo Bộ Tài nguyên – Môi trường nói.

Phần lớn việc này thuộc về TKV và cần phải làm nhanh bởi theo tiến độ thì đến cuối năm 2010, những mẻ Alumin đầu tiên của tổ hợp này sẽ được xuất xưởng.

TTXVN


Nguồn: http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=160494&ChannelID=46


-->đọc tiếp...

TKV sẽ tiếp tục tổ chức nhiều hội thảo về bô-xít

BXTN: - Vẫn là chiêu bài "lái" sang khía cạnh môi trường để lảng tránh nguy cơ vô cùng to lớn và không có giải pháp giải quyết về an ninh quốc phòng, về tổn hại kinh tế có thể thấy trước, về sự tan vỡ của một nền văn hóa bản địa. Không cần cố tình tỏ ra quan tâm đến ý kiến của công chúng nữa, hãy trả lời các kiến nghị của các tướng lĩnh, các nhà khoa học, nhà văn hóa và hàng ngàn người khác đã nêu ra và được tổng hợp tại http://www.bauxitevietnam.info/index.html.


Lãnh đạo Tập đoàn Than - Khoáng sản Việt Nam (TKV) cho hay sẽ tiếp tục mở nhiều cuộc hội thảo khoa học để tiếp thu những ý kiến hay, nhằm bảo đảm tổ hợp bô-xít nhôm Lâm Đồng hoạt động “thân thiện với môi trường”.

>> Đại dự án bô-xít Tây Nguyên và ý kiến nhiều chiều

Làm việc với đoàn thanh tra của Bộ Tài nguyên - Môi trường cuối tuần qua, lãnh đạo TKV đưa ra lời giải cho bài toán xử lý bùn đỏ vốn đang gây quan ngại cho dư luận, và quả quyết việc xử lý này sẽ không làm ảnh hưởng tới môi trường.

Khu vực sẽ làm hồ chứa bùn đỏ thuộc Nhà máy bô-xít Tân Rai, huyện Bảo Lâm, Lâm Đồng. Ảnh: Tuổi Trẻ

Bộ trưởng Tài nguyên - Môi trường Phạm Khôi Nguyên nhấn mạnh: “Vấn đề bùn đỏ của tổ hợp bô-xít nhôm Lâm Đồng không chỉ là chuyện riêng ở đây, mà đó là chuyện chung của ngành công nghiệp nhôm Việt Nam, là dự án có ý nghĩa tiền đề quyết định “có hay không có” những dự án khác sau này, là vấn đề có ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của người dân và sự phát triển “ xanh - không ô nhiễm” của Tây Nguyên".

Do đó, Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên yêu cầu việc xử lý bùn đỏ phải dựa trên “tầm nhìn xa một cách đồng bộ”.

Theo TKV, trên cơ sở báo cáo đánh giá tác động môi trường đã được Bộ Tài nguyên - Môi trường phê duyệt, TKV sẽ cập nhật, bổ sung những, giải pháp, công nghệ mới để câu chuyện “bùn đỏ không còn là nỗi lo của xã hội”.

Chủ tịch HĐQT TKV Đoàn Văn Kiển cho biết, Tập đoàn đã tính toán cụ thể khối lượng bùn đỏ thải, khu vực thải và việc xử lý chất thải này theo nhiều phương án khả thi nhất.

Theo đó, Tổ hợp bô-xít - nhôm ở Lâm Đồng đã quy hoạch hồ chứa bùn đỏ với tổng diện tích lên đến 318 ha. Hồ này nằm trong một thung lũng nên không ảnh hưởng đến việc làm trôi chảy bùn đỏ đến nơi khác, không ảnh hưởng đến mạch nước ngầm trong khu vực...

Mặc dù đã xây dựng những giải pháp cho vấn đề bùn đỏ, song với tinh thần cầu thị, mong muốn việc xử lý bùn đỏ đạt hiệu quả cao nhất, TKV sẽ tiếp tục mở nhiều cuộc hội thảo khoa học, nhiều diễn đàn công nghệ... để lắng nghe, tiếp thu những ý kiến hay, những giải pháp tốt để điều chỉnh, bổ sung nhằm bảo đảm tổ hợp bô-xít nhôm Lâm Đồng hoạt động “thân thiện với môi trường” như chỉ đạo của Chính phủ", ông Đoàn Văn Kiển khẳng định.

Giải pháp cơ bản đã có. Vấn đề quan trọng còn lại đó là lý thuyết phải được chứng minh bằng thực tiễn, nói phải đi đôi với làm bằng những hiệu quả thiết thực. Có thế thì bài toán bùn đỏ trong công nghiệp chế biến alumin của các tổ hợp bô-xit nhôm mới được giải hoàn chỉnh ”, một lãnh đạo Bộ Tài nguyên - Môi trường nói.

Tại buổi làm việc, Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên cũng yêu cầu, song song với các giải pháp kỹ thuật cho hồ chứa bùn đỏ, chủ đầu tư và tỉnh ngay từ bây giờ phải có kế hoạch di dời các khu dân cư xa khu vực hồ chứa bùn đỏ (theo hướng mở rộng hồ chứa trong vòng 20 - 30 năm tới) chứ không nên mở tới đâu mới di dời dân tới đó.

Các khu dân cư không được nằm vùng hạ lưu hồ chứa hoặc sử dụng mạch nước ngầm thấp hơn hồ chứa bùn đỏ.

Theo TTXVN

Nguồn: http://www.vietnamnet.vn/chinhtri/2009/05/846820/

-->đọc tiếp...

Công Nhân TQ vào VN: lách để viết?

Nguồn: http://www.rfa.org/vietnamese/programs/ReviewOnlineDomesticPress/Local-press-have-to-find-ways-on-reporting-chinese-workers-in-vietnam-nnguyen-05092009083422.html


Trong khi những báo nhiều độc giả như Tuổi Trẻ Online bất ngờ dừng loạt bài về công nhân TQ ở Tây Nguyên, làng báo TPHCM vẫn còn một tờ tiếp tục các bài viết về vấn đề này.

AFP- Hàng trăm công nhân Trung Quốc đang sống và làm việc ở dự án bauxite Tân Rai, Lâm Đồng.

Một nhà báo lâu năm ở VN nói với chúng tôi rằng, không phải ngẫu nhiên một số báo phải ngưng một đề tài và báo khác lại được tiếp tục. Theo lời ông, có một vài biệt lệ và những báo làm đề tài nhậy cảm thường tiếp cận vấn đề rất khéo léo, một hình thức lách để viết mà vẫn tường trình được sự việc.

Saigon Tiếp Thị là báo in và có thêm bản điện tử sgtt.com.vn, ngày 14/4/2009 tờ báo có phóng sự ghi nhận sự kiện hàng trăm công nhân TQ đang sống và làm việc ở dự án bauxite Tân Rai Lâm Đồng. Gần đây nhất ngày 6 /5/2009, Saigon Tiếp Thị đưa lên mạng bài ‘Người Quảng Tây ở Quảng Nam’ dưới hình thức phóng sự, ghi nhận sự kiện hơn 500 công nhân Trung Quốc đã vào VN từ ba năm qua, lao động tại các công trường thủy điện ở tỉnh Quảng Nam.

Công nhân TQ đã có mặt ‘trên từng cây số’

Trước khi trở lại với bài báo SGTT, chúng tôi muốn tìm câu trả lời là thực sự đã có bao nhiêu công nhân TQ hoạt động ở VN, đặc biệt là lực lượng lao động phổ thông. Cuối tháng Tư, các báo ở VN đều đưa tin ông Nguyễn Thanh Hòa Thứ trưởng Bộ Lao Động Thương Binh Xã Hội cho biết, có khoảng 50 ngàn người nước ngoài đang làm việc tại VN và 30% trong số này thuộc diện vào Việt Nam làm việc không hợp pháp. Con số chính thức này có thể chưa phản ánh đúng thực tế, vì theo số liệu của Bộ Xây Dựng và Hiệp Hội Doanh Nghiệp Cơ Khí, các nhà thầu Trung Quốc đang nắm giữ vị trí tổng thầu nhiều dự án ở VN, bao gồm thủy điện nhiệt điện, nhà máy xi măng và phân bón. Theo Tổng Hội Xây Dựng VN thì đã có hàng vạn công nhân TQ có mặt ở các công trình mà doanh nghiệp TQ trúng thầu. Doanh nghiệp TQ có thói quen mang theo công nhân làm việc kể cả lao động phổ thông, gồm luôn anh nuôi chị nuôi, công nhân vệ sinh và bảo vệ.

Chắc chắn có khá nhiều công nhân lao động phổ thông nước ngoài đang làm việc ở VN một cách bất hợp pháp. TS Nguyễn Quang A, VT viện Nghiên Cứu Phát Triển

Công nhân TQ đã có mặt ‘trên từng cây số’ theo cách nói vui của người bình dân. Trong dịp trả lời đài ACTD, TS Nguyễn Quang A Viện trưởng Viện Nghiên Cứu Phát Triển, một tổ chức độc lập ở Hà Nội đưa ra nhận định:

“Chắc chắn có khá nhiều công nhân lao động phổ thông nước ngoài đang làm việc ở VN một cách bất hợp pháp. Con số cụ thể là bao nhiêu thì tôi cũng chỉ được biết qua thông tin trên báo chí, nhưng mà người dân có thể cảm nhận được việc này qua một số dự án mà các nhà đầu tư nước ngoài trúng thầu.”

Trở lại bài báo ‘Người Quảng Tây ở Quảng Nam’ trên báo SGTT bản điện tử ngày 6/5. Bài báo được dẫn nhập, Trên cung đường Hồ Chí Minh, đoạn đi qua huyện Đông Giang tỉnh Quảng Nam có một làng công nhân người Quảng Tây Trung Quốc. Họ đã đến đây hơn ba năm để xây dựng hai công trình thủy điện Za Hung và Sông Kôn 2.

Phóng viên Đoàn Nguyễn tác giả bài phóng sự ghi nhận rằng, cho đến thời điểm cuối tháng 4 trên đại công trường này, có 523 công nhân Trung Quốc. Dự án thủy điện này sắp hoàn thành, người TQ đã có ngay công trình thủy điện mới, cũng ở miền Trung Việt Nam để thi công tiếp.

Nỗi đau của nước nhược tiểu

Công ty Cổ Phần Za Hưng thuộc tập đoàn Hà Đô, Bộ Quốc Phòng, địa chỉ 25 Láng Hạ, Ba Đình, Hà Nội, là chủ đầu tư công trình thủy điện Za Hung. Ông Nguyễn Văn Đảm, phó tổng giám đốc công ty, cho biết tổng đầu tư cho công trình là 600 tỉ đồng, người Trung Quốc đã thắng hai trong ba gói thầu xây lắp thuộc về công ty cổ phần Quế Năng, gói thầu lắp đặt thiết bị thuộc Công Ty Cổ Phần Quế Võng. Theo chân hai công ty này có 340 người Trung Quốc.

Vẫn theo SGTT, ông Nguyễn Văn Đảm nhận xét, công nhân Trung Quốc làm việc hiệu quả hơn công nhân Việt Nam, thể hiện ở ba khía cạnh, sức khỏe tốt hơn, chuyên nghiệp hơn và có ý thức kỷ luật cao hơn. Tờ báo trích lời ông Nguyễn Văn Tê trưởng công an huyện Đông Giang cho biết, trong ba năm ở hai công trình của người Trung Quốc chỉ xảy ra 2 vụ ẩu đả với người địa phương, nếu so với những công trình chỉ có lao động Việt Nam là quá êm thắm.

Công nhân Trung Quốc làm việc hiệu quả hơn công nhân Việt Nam, thể hiện ở ba khía cạnh, sức khỏe tốt hơn, chuyên nghiệp hơn và có ý thức kỷ luật cao hơn. Ông Nguyễn Văn Đảm, PTGĐ Cty Cổ Phần Za Hưng

Vừa rồi là một phần bài Người Quảng Tây ở Quảng Nam trên báo mạng SGTT ngày 6/5/2009. Trong phóng sự này, nhà báo dành cơ hội cho giới chức Trung Quốc được lên tiếng, ông Ngô Hải Hoa 30 tuổi, phó giám đốc dự án công trình thủy điện Za Hung, người trực tiếp cai quản 300 lao động Trung Quốc phát biểu rằng, công nhân TQ muốn có việc làm chứ không muốn định cư. Ông Hoa tâm sự là bên TQ không dễ kiếm việc, làm việc ở vùng rừng núi này của VN tuy xa nhà nhưng thu nhập cao hơn. Thu nhập lao động phổ thông 4.000 tệ mỗi tháng, chúng tôi tính ra tiền đồng VN tương đương gần 10 triệu 400 ngàn đồng. Lao động phổ thông lương như thế quả là quá cao so với công nhân VN. Còn với lương cán bộ quản lý như cá nhân ông Hoa vào khoảng 6.000 nhân dân tệ tức gần 16 triệu tiền Việt. Cán bộ quản lý Ngô Hải Hoa thêm rằng, cuộc sống ở công trình Za Hung không có gì phàn nàn. Thức ăn thì có đầu bếp Trung Quốc nấu, mùa nào thức nấy, chợ không thiếu thứ gì. Chỗ ở cũng không chật chội, mỗi công nhân 4 mét vuông, tổ trưởng thì hai người một phòng 20 mét vuông, còn cán bộ quản lý thì được phòng riêng. Cán bộ TQ Ngô Hải Hoa cho biết tại công trình có internet, có chảo vệ tinh bắt được 30 đài TQ, có sân bóng đá, bóng chuyền điều ông Hoa cho là không khác gì đang ở nhà bên TQ.

Quả là cách tiếp cận vấn đề của báo mạng SGTT rất khéo léo, phải đến những dòng cuối cùng mới thấy được nỗi đau của người nhược tiểu. Tác giả Đoàn Nguyễn ghi nhận rằng, ở hai công trình thủy điện Za Hung và Sông Kôn số 2 này, người Việt đã bị gạt ra trong cuộc kiếm tìm việc làm ở ngay trên quê hương mình. Đây là những công việc phổ thông ai làm cũng được. Ông Đỗ Tài, Phó chủ tịch UBND huyện Đông Giang xác định là khi triển khai hai dự án vừa nói, chính quyền địa phương đã yêu cầu nhà đầu tư phải ưu tiên sử dụng lao động địa phương. Theo lời ông Tài nhà đầu tư đã chỉ tuyển vài ba người ở địa phương và con số thật quá nhỏ bé nếu so với lao động Trung Quốc.

Trung Quốc có chính sách hẳn hoi rõ ràng là người ta khuyến khích những nhà thầu Trung Quốc khi đi nhận thầu, thì đem được càng nhiều lao động Trung Quốc ra nước ngoài càng tốt. TS Phạm Sĩ Liêm, Thứ Trưởng Bộ Xây Dựng

Báo mạng SGTT nhận định rằng, có thể ý chí của địa phương và quan điểm của nhà đầu tư còn chưa gặp nhau. Cũng có thể lao động TQ có những ưu điểm nổi trội hơn lao động nội địa. Nếu đúng như vậy, lao động Việt cũng cần xem lại mình trong phiên chợ việc làm toàn cầu đầy sự cạnh tranh khốc liệt hiện nay.

Chính sách Trung Quốc

Nhận định về sự kiện lao động TQ hoạt động ở VN trong khi công nhân VN không có nhiều cơ hội tìm việc. Trả lời Mặc Lâm đài ACTD, nguyên Thứ Trưởng Bộ Xây Dựng TS Phạm Sĩ Liêm phát biểu:

“Trung Quốc có chính sách hẳn hoi rõ ràng là người ta khuyến khích những nhà thầu Trung Quốc khi đi nhận thầu, thì đem được càng nhiều lao động Trung Quốc ra nước ngoài càng tốt. Cũng như sử dụng càng nhiều càng tốt vật liệu xây dựng do Trung Quốc sản xuất. Hình như chính phủ họ còn đặc biệt ưu đãi những doanh nghiệp sử dụng được trên 35% tổng giá trị vật liệu sử dụng của công trình.”

Một khía cạnh khác trong bài ‘Người Quảng Tây ở Quảng Nam’ của báo mạng SGTT, mặc dầu các công trình thủy điện ở huyện miền núi Đông Giang dân cư địa phương là người dân tộc thiểu số, thế nhưng những cuộc tình giữa công nhân TQ và cư dân địa phương vẫn diễn ra. Trong bài có đoạn nói về ‘Đứa con trắng bóc của người Cơ Tu’ mô tả khá rõ ràng chuyện một bé gái lai Tàu ra đời, kết quả của một vụ ngoại tình giữa một phụ nữ người dân tộc Cơ Tu và công nhân TQ. Bà vợ người Thượng này còn dọa bỏ chồng đi theo người TQ khi các công trình ở Đông Giang hoàn tất.

Thưa quí thính giả câu chuyện ‘Người Quảng Tây ở Quảng Nam’ của báo mạng SGTT mới chỉ là một nét chấm phá, một vệt nhỏ trong bức tranh sẫm màu về sự kiện công nhân TQ đang có mặt khắp nơi ở VN, từ Quảng Ninh, Hải Phòng, Quảng Nam, Tây Nguyên và tới tận miền Đông Nam Bộ. Hy vọng còn được đọc nhiều bài báo khác sinh động như vậy.

Nam Nguyên, phóng viên đài RFA
-->đọc tiếp...

Bộ Công Thương: Đặt nhà máy alumin ở Tây Nguyên là hợp lý

Nguồn: http://www.laodong.com.vn/Home/Dat-nha-may-alumin-o-Tay-Nguyen-la-hop-ly/20095/136630.laodong

(LĐ) - Đó là khẳng định của lãnh đạo Bộ Công Thương với báo giới, trước hàng loạt ý kiến cho rằng: Đề nghị xem xét chuyển địa điểm nhà máy alumin ở khu vực Tây Nguyên ra khu vực ven biển để tăng được cao hơn hiệu quả kinh tế.

(Tiêu Phong) - Các ý kiến đề nghị chuyển địa điểm nhà máy ra ven biển là một cố gắng giảm tác hại của dự án nhằm chấp nhận "sự đã rồi". Nhưng đúng ra là phải kiên quyết dừng dự án, tiến hành nghiên cứu, đánh giá toàn diện và khoa học để xác định có làm hay không, nếu làm thì làm như thế nào, có các bảng biểu, con số dự tính, có người chịu trách nhiệm sống chết với dự án,... Và tất nhiên mọi việc này ta phải tự là, xin cảm ơn nhưng mời bàn tay Tàu rụt lại!!

Chấp nhận giảm hiệu quả kinh tế

Theo giải thích của Bộ Công Thương, Tây Nguyên có nguồn tài nguyên bauxite lớn nhất cả nước. Chủ trương của Đảng và Nhà nước xây dựng và phát triển ngành sản xuất alumin ở đây nhằm mục đích thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội khu vực Tây Nguyên - là địa bàn đang hết sức khó khăn về kinh tế và xã hội. Phương án bố trí nhà máy alumin tại khu vực Tây Nguyên có thể có hiệu quả kinh tế thấp hơn so với phương án bố trí tại khu vực ven biển.

Nhưng việc đặt nhà máy tại đây sẽ bảo đảm yếu tố tích cực để góp phần phát triển kinh tế - xã hội Tây Nguyên thông qua việc xây dựng tuyến đường sắt đa dụng, tạo thêm việc làm cho người dân địa phương, tạo điều kiện cho việc phát triển các ngành công nghiệp phụ trợ và các loại hình dịch vụ phục vụ cho ngành công nghiệp khai thác bauxite và chế biến alumin.

Việc làm này sẽ đáp ứng được nguyện vọng và lợi ích của nhân dân địa phương, góp phần ổn định tình hình an ninh trật tự trên địa bàn. Xuất phát từ việc cân nhắc các yếu tố nêu trên, lãnh đạo Bộ Công Thương khẳng định, quy hoạch định hướng địa điểm các nhà máy alumin đặt tại khu vực Tây Nguyên là hợp lý, phù hợp với chủ trương của Đảng và Chính phủ, đáp ứng được nguyện vọng của nhân dân địa phương.

Trước hàng loạt các ý kiến của dư luận bày tỏ sự nghi ngại về tính hợp lý và hiệu quả kinh tế của việc bố trí các nhà máy alumin ở Tây Nguyên, lãnh đạo Bộ Công Thương khẳng định: Chính việc phát triển các nhà máy alumin tại Tây Nguyên tuy có giảm bớt hiệu quả kinh tế của dự án, nhưng đổi lại, việc làm như thế sẽ đảm bảo cho sự phát triển kinh tế và cải thiện đời sống đồng bào các dân tộc Tây Nguyên, đảm bảo sự phát triển hài hoà giữa kinh tế với phát triển văn hoá - xã hội ở vùng đất còn khó khăn như hiện nay.

Còn theo ông Đoàn Văn Kiển - Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Công nghiệp Than - Khoáng sản VN (TKV): Sự hình thành cụm kinh tế công nghiệp bauxite khu vực sẽ kéo theo sự phát triển các ngành kinh tế dịch vụ như giao thông vận tải, cơ khí, xây dựng, thương mại, khách sạn và du lịch, vui chơi giải trí, dịch vụ ăn uống... Đây là tiền đề để tạo nên sự chuyển đổi cơ cấu kinh tế khu vực từ thuần nông - lâm nghiệp sang kinh tế đa ngành nghề, trong đó có công nghiệp là thành phần kinh tế cơ bản.

Sẽ không để ô nhiễm môi trường Tây Nguyên

Có thể khẳng định rằng, mối lo lắng nhất hiện nay của dư luận là khả năng sẽ gây ô nhiễm môi trường do việc khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Khẳng định sẽ không để xảy ra vấn đề ô nhiễm môi trường, ông Đoàn Văn Kiển cho biết: Rút kinh nghiệm sâu sắc về vấn đề bảo vệ môi trường đối với việc khai thác than ở Quảng Ninh, TKV đã báo cáo lãnh đạo Bộ Công Thương để lập các phương án đối phó với vấn đề ô nhiễm môi trường, nghiên cứu rất kỹ các giải pháp bảo vệ môi trường, hoàn thổ sau khai thác đã được áp dụng tại Australia và Trung Quốc của các tập đoàn nước ngoài như Alcoa, Chalco... để ứng dụng trong quá trình khai thác bauxite tại Tây Nguyên.

Mối lo lớn nhất còn là nguy cơ về an ninh quốc phòng nữa, các vị cố tình ỉm đi! Còn với nguy cơ môi trường, xin cảm ơn cái rút kinh nghiệm sâu sắc của ông Kiển, nhưng để được ông rút kinh nghiệm sâu sắc thì tài nguyên đất nước, cuộc sống của hàng chục ngàn người dân phải trả giá hơi đắt đấy! Các phương án đối phó, các giải pháp được nghiên cứu rất kỹ của cac vị đâu, sao không đưa ra cho nhân dân biết và đánh giá giám sát? Alcoa của Mỹ rút rồi, Australia khai thác trên vùng sa mạc, ông cố tình không biết? Tóm lại với ông Kiển, hãy ghi nhớ lời ông khi trả lời phóng viên về việc tại sao dự án bô-xít đã chuẩn bị được 10 năm (?) mà bây giờ dân mới biết: "Lúc đó tôi đã làm [Tổng giám đốc TKV] đâu mà trả lời". Ông ấy nói đúng đấy chứ, Lãnh-đạo-có-nhiệm-kỳ mà. (Tiêu Phong)

Theo đánh giá của Bộ Công Thương, kết quả phân tích bùn đỏ của bauxite Tây Nguyên đã có kết luận tin cậy về thành phần bùn đỏ không có chất gây độc hại cho môi trường, không có chất phóng xạ và không thuộc loại rác thải nguy hiểm. Tuy nhiên, trong phần dung dịch bùn đỏ còn có lượng kiềm dư nhất định, độ PH³12,5. Lượng kiềm này có thể thẩm thấu, gây tác hại cho đất xung quanh và làm ô nhiễm nguồn nước; vì vậy, phải xử lý huyền phù bùn đỏ theo tiêu chuẩn xử lý chất thải nguy hiểm. Hiện nay, công nghệ hiện đại thải và chứa cách ly bùn đỏ đã đạt hiệu quả gần như an toàn tuyệt đối với môi trường và đang được ứng dụng rộng rãi trên thế giới.

Bộ Công Thương cho rằng, việc khai thác và chế biến bauxite ở Tây Nguyên không thể tránh khỏi gây ra những tác động môi trường nhất định; tuy nhiên, kinh nghiệm thực tế của thế giới cho thấy những tác động môi trường này hoàn toàn có thể khống chế tới mức an toàn cần thiết. Vấn đề quan trọng là phải tăng cường công tác quản lý, kiểm tra và giám sát các giải pháp bảo vệ môi trường ngay trong quá trình xây dựng cũng như quá trình vận hành các dự án alumin.

Được biết, vấn đề này đã được Chính phủ giao trách nhiệm cho Bộ Công Thương, Bộ Tài nguyên và Môi trường chủ trì để phối hợp với các bộ, ngành và chính quyền địa phương liên quan kiểm tra, giám sát các giải pháp bảo vệ môi trường đối với các dự án khai thác và chế biến bauxite ở Tây Nguyên.

Công Thắng

-->đọc tiếp...

Dư luận không giống như "Chú Thỏ" trong truyện "Cáo và Thỏ" thưa ông Đoàn Văn Kiển...

Link gốc: http://hnv.vn/News.asp?cat=32&scat=&id=1255




Chúng tôi chăm chú đọc bài phỏng vấn ông Đoàn Văn Kiển ( Đ.V.K), Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Than và Khoáng sản Việt Nam ( T.K.V) hiển thị trong mục Tuần Việt Nam của Vietnamnet với tiêu đề bài: Làm bô-xít hiệu quả hay không, chờ thực tế mới biết...

Bài phỏng vấn được rút tiêu đề từ một câu trả lời của ông Đ.V.K...Các lập luận trong bài phỏng vấn ông Kiển khi đưa ra để bảo vệ dự án của mình, thuyết phục dư luận chủ yếu dựa vào những lập luận của loại khoa học "tín chấp" hơn là khoa học thực nghiệm. Như mọi người đều biết khoa học tín chấp và khoa học thực nghiệm đều căn cứ vào các nguồn dữ liệu khác nhau; Loại khoa học tín chấp dựa trên nền tảng của ý chí, tình cảm và đức tin. Các nhà khoa học tín chấp chủ yếu dựa vào nhân thân của người khởi xướng, dựa vào các lời hứa đao to búa lớn và bóng bẩy, dựa vào các cương lĩnh chính trị có thể hiểu theo nhiều cách; có khi chỉ dựa vào một khoản tiền đặt cọc, hoa hồng mà thôi; Còn đối với các nhà khoa học thực nghiệm thì căn cứ để bảo vệ các lập luận của họ là các dữ liệu hiển thị bằng số liệu, các thí nghiệm đã mang lại kết quả trong phòng thí nghiệm và các thành quả đã được ứng dụng vào trong cuộc sống được thống kê, tổng kết bằng số liệu không phụ thuộc vào ý chí và tình cảm cá nhân.
Ý kiến của ông Đ.V.K làm cho chúng ta liên tưởng tới một câu chuyện ngụ ngôn phương Tây: Chuyện về Cáo và Thỏ; để lừa vào được nhà Thỏ, trước tiên Cáo ta chỉ có gửi nhờ vào nhà Thỏ có một chân mà thôi với lý do: để tránh trời lạnh cóng...Việc ông Đ.V.K đề nghị cứ để cho triển khai hạ hồi phân giải sau có giống với việc làm của cái con Cáo "mẹ mìn" trong truyện ngụ ngôn trên không?
Ông Đ.V. K khẳng định như đinh đóng cột rằng: Muốn ăn phải lăn vào bếp, muốn biết kết quả thành bại, tốt xấu như thế nào thì cứ hày để cho TKV làm đi đã; Rồi thì ông đảm bảo sẽ sử dụng các công nghệ tiên tiến nhất để giữ cho môi trường; rồi thì ông " "cá cược": ai bảo công nghệ Trung Quốc là công nghệ lạc hậu, công nghệ tồi; Ông Đ.V.K cũng ngửa bài luôn: Trên đời không có gì là miễn phí cả; nghĩa là chấp nhận trả giá cho dự án này.v.v.Tất cả những tuyên bố kể trên cho thấy ý chí thép, quyết tâm đến mức liều lĩnh của Tập đoàn TKV triển khai bằng được dự án này cho dù phải trả giá như thế nào?!
Chúng tôi xin trích lại ý kiến của ông Đ.V.K để cùng phân tích, đàm đạo:
- " 3 mục tiêu của các dự án bô-xít là: hiệu quả, bảo vệ môi trường và phát triển kinh tế xã hội địa phương. Cả ba lợi ích này đều phải được đảm bảo.
Về hiệu quả kinh tế, nếu dự án nếu không hiệu quả, làm sao chúng tôi đầu tư? Người nói dự án không hiệu quả chỉ là ý kiến cá nhân, chúng tôi sẽ ghi nhận để kiểm tra lại quan điểm của TKV.
Cũng phải nói rõ thêm, là chủ đầu tư, chúng tôi phải tính mọi khía cạnh, phù hợp với luật pháp, tiêu chuẩn quốc gia, và hướng tới tiêu chuẩn quốc tế. Chúng tôi không thể làm dự án một cách hồ đồ.
Hai là, vốn huy động cho các dự án từ 680 đến 900 triệu USD, chỉ 30% là vốn chủ sở hữu TKV bỏ ra. Còn 70% phải đi vay. Trong thời buổi khủng hoảng này, vay đâu có dễ. Các ngân hàng trong nước, nước ngoài đều phải kiểm toán, thẩm định các dự án mới cho vay. Chúng tôi đi vay cũng không có bảo lãnh của Chính phủ, Bộ Tài chính..."

Chúng tôi xin trao đổi lại với ông Đ.V.K về ba nhóm dữ liệu khoa học mà ông lấy đó làm căn cứ để đề nghị triển khai.

1/ Thứ nhất về hiệu quả môi trường: Hiện nay ông Đ.V.K đưa ra những căn cứ do TKV lập ra mà chưa chứng minh có cơ quan khoa học độc lập và uy tín nào kiểm tra, kiểm chứng. Ông chỉ trả lời dự án đã phải bàn đi, tính lại, có sự tham gia của tư vấn Pháp về nghiên cứu khả thi. Tư vấn Pháp là ai, tên cơ quan địa chỉ và có đủ độ tin cậy không hay lại là mấy Công ty tư vấn người Hoa ở quận 13 Pari ? Ở đây ông Đ.V.K trả lời rất mập mờ giống như một quan chức ở Hà Nội đổ vấy cho Thuỵ Điển đầu tư vào khách sạn tại công viên Thống Nhất.

Ông Đ.V.K cho biết sẽ đảm bảo giữ môi trường nhưng đảm bảo như thế nào? Thực tế vừa qua cho thấy Nhà máy bột ngọt Vedan, Nhà máy chế biến bột sắn tại Thanh Chương, Nghệ An, những con sông chết ngay tại Hà Nội và nhiều vùng công nghiệp mới nổi lên quy mô không bằng dự án khai thác bôxit Tây Nguyên đang gây ô nhiễm, thế mà chính phủ đang lúng túng, đã có cách gì giải cứu được đâu ?! Các cụ từng dạy: ăn cơm mắm cáy thì ngáy o...o..., ăn cơm thịt bò lại lo ngay ngáy...

Xin lấy một ví dụ, chúng ta ai cũng đều thuộc lời một bài hát của nhạc sĩ Hoàng Vân về Huế có câu:" Nước sông Hương không bao giò chịu đục; Cây thông trên núi Ngự Bình không bao giờ chịu gục trước gió mưa..." Nói về ý chí và tình cảm của con người thì các nhạc sĩ nói hay hơn, thuyết phục hơn các nhà doanh nghiệp rất nhiều, thế nhưng trong thực tế thì núi Ngự Bình đã có thời trụi thông. Còn con sông Hương cách đây dăm năm tôi có dịp qua Huế đã phải chứng kiến sự đục ngầu của nó; theo các bạn tôi thì suốt hàng năm trời khi mở đường Hồ Chí Minh ở phía tây Huế đã làm cho sông Hương đục ngầu. Điều này dân của cả thành phố Huế đã từng chứng kiến. Chắc chắn việc làm đường không can thiệp vào đất nhiều bằng khai thác quặng thế mà điều mà nhạc sĩ Hoàng Vân nói thực tế đã chứng minh là sai bét ?

"20 năm nữa thiếu nước sẽ trở thành vấn đề chính trị nghiêm trọng của thế giới chứ không phải là dầu hoả"- đó là tuyên bố Tổng thư ký Liên hiệp quốc Ban Ki-moon đã nhấn mạnh trong một cuộc hội nghị Davos họ trên núi Alpes Thuỵ Sĩ mới tháng trước đây do Diễn đàn kinh tế thế giới tổ chức để bàn về các vấn đề liên quan tới an ninh kinh tế, môi trường toàn cầu...

Nhân dịp này chúng tôi xin chuyển đến ông Đ.V.K công văn số 53 / BC - TTYT ngày 28 / 3 / 2009 của Trung tâm Quản lí Di tích Danh thắng Yên Tử, do ông Lê Tiến Dũng, Phó Giám đốc Trung tâm kí, gửi chính quyền và các cơ quan chức năng, về việc Bộ Tài nguyên và môi trường cho phép khai thác than trong Rừng đặc dụng Di tích Yên Tử.

Theo công văn này thì ngày 27 / 3 / 2009, Trung tâm Quản lí Di tích Danh thắng Yên Tử, được UBND thị xã Uông Bí mời tham gia bàn giao mốc quản lí khoáng sản do Công ti TNHH một thành viên 91 chủ trì. Tại đây, Công ti 91 đã đưa ra Quyết định số 2809 / GP-BTNMT, ngày 31 / 12 / 2008 của Bộ Tài nguyên và môi trường, do ông Nguyễn Văn Thuấn, Quyền Cục trưởng Cục địa chất và khoáng sản Việt Nam, thừa ủy quyền của Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và môi trường, kí, cho phép Tổng Công ti Đông Bắc, công ti con của Tập đoàn TKV " khai thác bằng phương pháp hầm lò các vỉa than 4, 5, 7 thuộc khu Đông mỏ Khe Chuối, xã Tràng Lương, huyện Đông Triều tỉnh Quảng Ninh".

Căn cứ theo các mốc tọa độ được ghi tại Quyết định trên, đối chiếu với bản đồ hiện trạng rừng, di tích và đất lâm nghiệp, theo Quyết định số 1068 / QĐ - UB ngày 23 / 4 / 2001 của UBND tỉnh Quảng Ninh, về việc phê duyệt dự án đầu tư rừng đặc dụng Yên Tử, thì toàn bộ diện tích được cấp phép khai thác than nói trên, nằm hoàn toàn trong khoảnh 1, tiểu khu 9B, rừng đặc dụng Yên Tử. Xét theo chiều ngang thì khu vực được cấp giấy phép khai thác này, cách trung tâm di tích Yên Tử gần 1 km, với thời hạn khai thác là 14 năm, công suất 30. 000 tấn / năm.

Một di tích tầm quốc gia, một địa linh như Yên Tử thể mà Tập đoàn Than và Khoáng sản vẫn tìm cách đào bới để lấy than làm ảnh hưởng tới di tích? Vậy thì cả Tây Nguyên mênh mông ai mà theo được TKV mà kiểm soát, ai mà tin được vào sự đảm bảo của ông Đoàn Văn Kiển?

Ông Đ.V.K nói dựa vào công nghệ Trung Quốc để bảo vệ môi trường? Lại là một luận chứng mang đầy yếu tố tín chấp ! Trung Quốc có công nghệ tốt sao họ lại đóng cửa hàng chục nhà máy chế biến nhôm trên đất của họ mà lại sang làm giàu cho Việt Nam? Cứ cho nơi TKV khai thác sẽ được thực hiện đầy đủ và quy trình bảo vệ môi trường đi, ông Đ.V.K là người biết rõ nạn than thổ phỉ ở Quảng Ninh, đã có cách nào dẹp bỏ nó chưa? Ở đâu có cầu ở đó sẽ có cung. Liệu ai dám đảm bảo khi triển khai dự án này ào ạt, hàng vạn người khắp cả nước sẽ kéo về Tây Nguyên tham gia khai thác bôxit thổ phỉ thì lấy gì mà ngăn chặn, bảo vệ môi trường? Khai thác than người ta phải đào sâu hàng chục mét, hàng trăm mét mà còn khai thác theo kiểu "thổ phỉ" được; ở Tây Nguyên chỉ gạt qua lớp đất là lấy được quặng; vậy thì nguy cơ Tây Nguyên sẽ là mảnh đất màu mỡ cho những kẻ tàn phá môi trường đến để kiếm sống là thực tế? Điều này ông Đ.N.K đã tính chưa ?

2/Còn hiệu quả kinh tế, ông Đ.V.K đưa ra sự thế chấp đó là: được vay tiền của các ngân hàng nước ngoài mà không cần sự bảo lãnh của chính phủ; lập luận của ông Đ.N.K đưa ra là: không có hiệu quả làm sao người ta cho vay? Chúng tôi xin cung cấp thông tin để ông Đ.V.K biết để đừng thiển cận và cạn nghĩ như vậy. Đài BBC vừa đưa tin: Trung Quốc đã tuyên bố giành 1000 tỷ USD sẵn sàng cho các nước châu Á vay. Chúng tôi đồ rằng, dự án khai thác boxit Tây nguyên là một trong những khách vay đã được Trung Quốc sẵn sàng mở hầu bào. Đây là một trong những chính sách có tầm chiến lược của Trung Quốc.

Hiện nay Trung Quốc đang triệt để áp dụng lại kế sách mà cách đây gần 2300 năm Thừa tướng Lý Tư đã hiến kế cho Tần Thuỷ Hoàng; khi Tần Thuỷ Hoàng hỏi Lý Tư kế sách bình thiên hạ, mở rộng đất đai lãnh địa, Lý Tư khuyên: Bệ hạ không cần cắt cử quân đội đi, chỉ xin bệ hạ cho thần 5 vạn lạng vàng thần sẽ mang đất đai thiên hạ mang về cho bệ hạ ?! So với TầnThuỷ Hoàng xưa, tiềm lực về số vàng dự trữ của Trung Quốc hiện nay lớn gấp bội phần, theo tuyên bố mới đây của Phó Chủ tịch Ngân hàng Trung ương Trung Quốc Hu Xiaolin với Hãng tin Hinhua, hiện nay lượng vàng dự trữ của Trung Quốc đã đạt trên 1000 tấn, Trung Quốc đã trở thành một trong năm nước có số vàng dữ trữ lớn nhất thế giới...

Theo các nguồn tin phương Tây mà chúng tôi đã đưa tin này trên mạng Hội Nhà văn Việt Nam ( mục Quán văn chương), trong khi Mỹ đang lấn bấn với các bê bối do khủng hoảng kinh tế và đang rối như gà mắc tóc tại Irak và Apganstan thì Trung Quốc lẳng lặng vươn sự ảnh hưởng của mình sang khu vực châu Phi và Mỹ Latin. Trong tháng 1/2009 Trung Quốc đã chính thức trở thành thành viên thứ 48 của Ngân hàng phát triển Trung Mỹ, đây là miền đất xưa nay vẫn được coi là sân sau của Mỹ. Trung Quốc đã trở thành quốc gia thứ 22 cho các quốc gia châu Mỹ Latin vay tiền...

Còn tại châu Phi, hiện nay đã có 750.000 người Trung Quốc sang định cư tại các nước châu lục này trong thập niên vừa qua; đây là một trong các bước đầu tiên của chiến lược ”xuất khẩu “ 300 triệu người Trung Quốc ra ngoài để giảm áp lực dân số tăng trong nước...
Hiện trong đám quan chức của ta đang có một thực tế đáng báo động về một số căn bệnh mà họ đang mắc phải: ngoài căn bệnh "tư duy nhiệm kỳ" còn có có một căn bệnh đáng sợ khác đó là " Tư duy dự án"... Một quan chức nào lên chấp chính việc đầu tiên nghĩ tới đó là tìm cách lập ra các dự án để hút tiền ngân sách; dự án càng to, càng hoành tráng càng có cơ hội được chia hoa hồng lợi tức cao. Là người đã nhiều năm trực tiếp thanh tra các dự án đầu tư xây dựng cơ bản của Bộ Văn hoá-Thể thao và Du lịch, chúng tôi thấy các chế độ hiện hành mà Bộ Tài chính và Bộ Kế hoạch đầu tư ban hành thì các khoản: quản lý phí, lợi nhuận định mức, chi phí chung... chiếm tới gần 20 % số tiền đầu tư cho một dự án. Một dự án độ 100 tỷ thì tiền vào công trình chỉ khoảng 80 tỷ; số còn lại sẽ được ném vào các thứ túi to, túi nhỏ của tập thể và cá nhân... Chưa kể người ta khai gian, khai khống các phần việc trong dự án. Do vậy không ít dự án lập ra vì lợi ích của người tham gia lập dự án chưa hẳn đã mang lại lợi ích cho nhà nước và nhân dân. Đó là một thực tế đáng báo động về của cái căn bệnh " tư duy dự án" đang lộng hành hiện nay...
3/ Hiện nay, Trung Quốc là một trong những nước mất cân bằng giới tính nghiêm trọng do chính sách chỉ cho đẻ một con, theo số liệu mới nhất của Trung Quốc công bố thì: hiện nay hàng năm có khoảng 25 triệu nam thanh niên Trung Quốc đến tuổi lấy vợ không tìm được nguồn " cung" cô dâu từ trong nước. Đầu năm 2009, tại Mascova đã có hội thảo khoa học tìm giải pháp đối phó trước việt các cô gái Nga đang đứng trước nguy cơ sẽ bị các chàng trai Trung Quốc cuỗm mất. Miền Viễn Đông của Nga dân số có khoảng trên 5 triệu người; do vậy nguy cơ " chảy máu" cô dâu do sự bành trướng của những cái c...Trung Hoa là một nguy cơ mà Nga đã họp bàn để tìm cách đối phó. Chúng ta không thể không tính đến việc nếu dự án này được triển khai ồ ạt, người Trung Quốc vào đông, làm sao mà ông Đ.V.K kiểm soát được việc sẽ có các em bé người Ede, người Giarai, người Bana gốc Trung Quốc ra đời ?

Bên cạnh những thứ vũ khí lợi hại ngày càng được hiện đại hoá của Trung Quốc như không quân, hải quân, tên lửa, hạt nhân thì sự mất cân bằng giới tính của Trung Quốc không thể không làm cho thế giới và các nước láng giếng của Trung Quốc phải lo ngại. Tây Nguyên từ xưa đến nay vốn là nơi phức tạp về mặc sắc tộc, nếu dự án khai thác boxit được triển khai thì ngoài sự ô nhiễm môi trường là điều hiển nhiên, vấn đề sắc tộc sẽ phức tạp gấp bội phần nếu người Trung Quốc vào làm ăn tại Tây Nguyên ?! Dự án này thật sự gây cho dân chúng những sự bất an...

Việc khai thác boxit Tây Nguyên mà chắc chắn Trung Quốc sẽ tham gia sâu theo chúng tôi nằm trong chiến lược toàn cầu của Trung Quốc, đưa dân Trung Quốc thâm nhập các quốc gia khác. Để thực thi được chiến lược này Trung Quốc sẽ dọn đường bằng việc tung ra hành trăm, hàng ngàn tỷ đôla như là một khoản tiền " hồi môn" để chiêu dụ các nước khác...
Chúng ta hãy hình dung trước về các vấn đề xã hội nảy sinh khi có hàng ngàn người Trung Quốc đến làm ăn sinh sống ở Tây Nguyên và họ không chịu về hoặc tìm mọi cách để bám trụ? Các cộng đồng người Hoa ở hải ngoại đều là những cộng đồng có sức gắn kết nội tại rất cao, do vậy mà nhiều khi chính quyền nhiều quốc gia chịu bó tay nếu muốn dàn xếp các vấn đề liên quan đến anh sinh xã hội ! Tại Pháp, chính quyền Paris gần như bất lực trong việc quản lý được số người Hoa đang sống là bao nhiêu tại quận 13, đã có lần một quan chức tại đây cho báo chí biêt: ông chẳng bao giờ thấy người Hoa ở Pari báo tử với chính quyền sở tại về sự ra đi về thế giới bên kia của đồng bào họ, hình như người Hoa ở Pari có tuổi thọ "vô cương"...
Ông Đ.V.K đang tìm cách thuyết phục dư luận để yên cho ông làm một cái...xem sao? Không thử làm sao biết được sướng hay khổ, thành hay bại, được hay mất...Dư luận chắc chắn không ngây thơ như " Chú Thỏ" trong truyện ngụ ngôn kể trên mà chỉ lo những người đang nắm trong mình trọng trách của đất nước giống như ông Đ.V.K đang hành xử giống như "chú Thỏ" kia mà thôi?
P.V.Đ

========

buiduyhiep2006@yahoo.com
23:19 25-04-2009

Ông Đoàn Văn Kiển nói thì rất hay.Nhưng hãy xem TKV làm thì sẽ biết:

1. Môi trường vùng than ông khiển khai thác Ô nhiễm môi trường không thể khắc phục được, người ta chỉ tưới nước được đường vận chuyển nơi có dân sinh sống, bụi từ trên đỉnh núi( Bãi thải mỏ lộ thiên) cứ theo gió bay vào thành phố Hạ long. Thị xã Cẩm phả, Thị xã Uông bí và các vùng lân cận. Nguồn lợi thủy sản giảm sút nghiêm trọng do nước thải của than tràn ra biển.

2.Nếu tính đúng tính đủ cả khoản phải trả cho dân chịu bụi than bay vào bát cơm, bát canh, phổi cuả họ, tiền lãi của đồng vốn lấy từ thuế của nhân dân góp cho ông Kiển khai thác than, cho các ngành dịch vụ phục vụ đời sống vất chất và tinh thần cho công nhân than, Y té chăm sóc sức khỏe cho vợ con, giáo dục cho con em ngành than thì lỗ to.

3. Nhìn vào đời sống của công nhân trực tiếp sản xuất ra than để đánh giá đừng nhìn vào đời sống của đội ngũ cán bộ TKV ta thấy ngay càng khai thác Than nhiều bao nhiêu thì dân(công nhân sản xuất than) càng nghèo bấy nhiêu,cán bộ ngành than giàu bấy nhiêu.

Hay dừng khai thác bauxit ở tây nguyên lại. vì dự án không có khả thi đã được chứng minh bằng chính câu nói của ông Kiển" Làm bô-xít hiệu quả hay không, chờ thực tế mới biết.." khi không có hiệu quả thì ông Kiển lại nói là: tôi có đảm bảo đâu , và ông Kiển lấy cái gì ra để đảm bảo?

PC 747
13:38 24-04-2009

Ông Kiển hãy vui lòng ngồi tĩnh tâm lại để xem vùng than Quảng ninh giờ ra sao khi hậu quả của nó để lại chắc khó khắc phục.

Việc phủ xanh các vùng sau khi khai thác có ai kiểm tra và báo cáo Quốc hội không ? Việc ô nhiễm sang cả vùng vịnh Hạ long mà báo chí đã nêu nhiều lần sau đó đi vào im lặng, việc các tệ nạn xã hội nảy sinh do giành dật buôn bán lậu, xuất lậu than ai mà chả thấy.

Ông cứ thử nghĩ xem : nếu công ty con của ông nhận khoán và bảo ông rằng : cứ làm đi, lỗ lãi sẽ thấy và tính sau thì ông có giao khoán không ?

Ông không đủ tư cách để đứng ra chịu tất cả trách nhiệm về hậu quả của Bo xít hôm nay sẽ gây ra, hơn nữa các ông đang tự ý đào mà chưa được sự đồng ý của Nhân Dân nước Việt - đó là ăn cướp.


trantien
08:30 24-04-2009

Câu nói của ông DVK "Vậy thì tốt nhất hãy làm đi, rồi mới kiểm nghiệm được.".

Thưa với ông Kiểm rằng ông chẳng có vốn, vốn đó là mồ hôi xương máu của nhân dân, không ai không tổ chức nào được phép tuỳ tiện .Đất nước ta chậm tiến nghèo hèn bởi cũng chính cung cách vô trách nhiệm,cứ nhắm mắt mà làm, kiểu "dò đá qua sông".

do.honza (do.honza@seznam.cz)

Kính chào các anh chị, nhân đọc bài báo này tôi xin đưa ra hai thực tế cần suy ngẫm chu đáo. 1- Đầu những năm 1990 số người Việt Nam sống hợp pháp ở CH Séc không nhiều (chỉ vài trăm). Đến nay đã có hơn 60.000 người Việt đăng ký thường trú và cư trú vĩnh viễn (resistant). 2- Giữa, cuối những năm 1990 chỉ có chưa đến hàng trăm người Hoa sống ở Hungarie. Bây giờ là bao nhiêu xin tìm hiểu ở các bạn Việt Nam bên đó sẽ biết (tôi chỉ khẳng định là chính phủ Hungarie đang bất lực để ngăn cấm làn sóng định cư của người châu Á trong đó có người Hoa). Nếu khai thác có lời lớn và không gặp rủi ro tại sao chúng ta không tự làm và đầu tư ưu tiên số một cho dự án đó ? Hãy thông minh hơn một chút đi các nhà hoạch định chiến lược quốc gia. Xin cảm ơn.

Vu Quang Chinh (vqchinh38@gmail.com)

Vũ Quang Chính (vqchinh38@gmail.com)

Ta hãy nghĩ lại những rắc rối về vấn đề người Hoa ở Indonesia, ở Phillipin trước đây. Với hai nước đó TQ không đem quân sang để bảo vệ Hoa kiều được vì cách biển. Nhưng ở Việt Nam năm 1979, một trong những lý do TQ đánh VN là vấn đề mà họ gọi là "nạn kiều". May mắn cho VN, lúc đó có cơ sở pháp lý là ở miền Nam, từ trước 1975 chính quyền miền Nam đã bắt người Hoa nhập quốc tịch VN, còn ở miền Bắc đã có thỏa thuận giữa Phạm Văn Đồng và Chu Ân Lai là người Hoa coi như công dân VN. Bây giờ người TQ đến sống và làm việc ở Tây Nguyên, và tốc độ sinh sôi của họ cũng như người Việt ở Tiệp thì lúc đó sẽ hình thành một cộng đồng người Hoa ở Tây Nguyên, chắc chắn họ sẽ vẫn giữ quốc tịch TQ. Nếu cần gây sự thì TQ sẽ hành động như Nga đối với Gruzia ( bảo vệ người có quốc tịch Nga ở bất cứ đâu) sẽ đưa quân vào Tây Nguyên thì sao nhỉ?

Anh trang (datavehu@yahoo.com.vn)

Phải "chờ mới biết làm bô- xít có hiệu quả hay không"? Nhưng không biết ông ĐVK bắt chúng ta phải chờ bao lâu đây? Thật đáng xấu hổ khi một TGĐ của một tập đoàn NN về khoáng sản lại phát biểu: "Tài nguyên, nếu không khai thác thì cũng chỉ là đất thôi". Đất đó, nhưng để hình thành nên nó là hàng triệu, hàng chục triệu năm. Và đã đào lên, đem bán thì có nghĩa là hết. Liệu chúng ta có chờ đến lúc nó tái tạo được chăng? Có thể coi đây là một điển hình của tư duy "nhiệm kỳ", tư duy "chộp giựt". Những vị như thế này mà vẫn được trao quyền chức vào tay thì chỉ có làm nghèo đất nước đi thôi.

Hoàng Hà (Hoangha@gmail.com)

Sáng chủ nhật 19/4 hôm qua, con trai tôi mới học lớp 11 dậy khá sớm, tôi thấy cháu có vẻ thịnh soạn, tắm rửa sạch sẽ, tôi hỏi cháu chuẩn bị đi đâu mà thịnh soạn thế? Cháu xin phép sáng nay đến giúp thằng bạn cháu, chị nó lấy chồng.Tôi gật đầu cho phép cháu đi... Chiều thấy cháu về muộn. Tôi hỏi cháu: đến giúp đám cưới thì con làm được những gì? Cháu cho biết: Cháu bưng tráp? Tại sao con lại bưng tráp? Con giúp bưng tráp cho chú rể đến nhà cô dâu, cô dâu là chị của bạn trai con tôi. Thấy lạ,tôi hỏi: Tại sao con lại phải bưng tráp giúp chú rể? Bạn con là em cô dâu cơ mà? Con tôi cho biết: chú rể là người Trung Quốc, không có họ hàng thân tộc ở đây, thành ra phía cô dâu phải trang bị đủ lễ bộ và thiết kế, đạo diễn, dàn dựng luôn từ lễ đến cả người trong đoàn ăn hỏi, tổ chức cưới xin...Tôi hỏi cháu: Thế chú rể có nói được tiếng Việt không? Cháu cho biết: Chú rể biết ít lắm, gần như không nói gì.Mọi việc các " diễn viên" trong đoàn diễn hết, chú rể chỉ gật gật. Tôi hỏi: Thế xong việc trưa nay các con ăn uống ở đâu? Chú rể đưa cho các " diễn viên" trong đoàn mỗi người 50.000 đ rồi tuỳ nghi "di tản"... Đây là chuyện có thật xảy đến với gia đình tôi tại Hà Nội. Nghe cháu kể, tôi thấy vừa buồn cười, vừa đau hết cả người...

Hoang Nhi (hoangnhi007@gmail.com)

Đây là một chủ trương lớn của đảng và là một dự án chiến lược có tầm vóc quốc gia, nên xác suất đưa ra 50:50 và lập luận của ông ĐVK “Làm bô xít hiệu quả hay không, chờ thực tế mới biết!” khó có thể thuyết phục được sự đồng thuận từ quần chúng. Theo thiển ý của tôi ông Đoàn Văn Kiển nên đi xa hơn một bước nữa là đứng ra tuyên bố nếu dự án sau này có bằng chứng không hiệu quả thì đem tôi ra chém. Còn nếu có dấu hiệu an nguy tới quốc gia thì tôi chịu chu di tam tôc. Chưa chắc những tuyên bố trên sẽ duoc ủng hộ 100% nhưng chắc chắn những kẻ chết nhát như tôi sẽ rất kính phục bản lãnh của ông. Làm người ở chức vụ cao như ông cần phải có tính quân tử một chút chứ.

Thanh Thảo (vnposh@gmail.com)

Ngòi viết của ông Phạm Viết Đào có tính phản biện cao. Phát ngôn của ông chủ tịch HĐQT TKV cũng có tính chiến đấu cao. Hai ông đều theo đuổi những mục đích lợi ích khác nhau đáng để suy ngẫm. Hôm nay, đọc báo chí nước ta thấy: Hàng vạn người nước ngoài là lao động phổ thông tràn vào Việt Nam dưới nhiều hình thức, họ ở lại đầu quân cho một số dự án nước ngoài. (Trong khi chủ trương của ta chỉ cấp phép lao động cho người nước ngoài có trình độ cao về quản lý, nghiên cứu, giảng dạy,...). Tôi lơ mơ tự hỏi, nếu chiểu luật pháp Việt Nam, ta trục xuất ráo những người lao động phổ thông nước ngoài kia thì có dẫn đến chiến tranh (ít nhất là chiến tranh ngoại giao) không nhỉ?

pham nhu hien (phamnhuhienbkx@yahoo.com.vn)

Toi la mot nha giao, hang ngay len lop toi muon truyen dat cho hoc sinh cua minh ngoai kien thuc bo mon, con la tinh than yeu nuoc. Nhung hoc tro bao gio cung nhin vao thay de noi theo. Biet lam gi day, that dau xot khi biet rang bao nhieu nha tri thuc, bao nhieu hoc gia, bao nhieu nha khoa hoc, nhung con nguoi co tieng noi, co uy tin da len tieng manh me va quyet liet nhung chang duoc nghe. Nhung nha lanh dao dat nuoc, hay can nhac that ki truoc khi qua muon. Linh su, nhan dan, dat nuoc, dan toc se phan xet. Xin bay to long nguong mo, kham phuc den nha van Pham Viet Dao va Ban bien tap bao Hoi nha van. Kinh mong ban bien tap cho phep dang y kien nay cua toi!

paracels (paracelsvietnam@yahoo.com)

Cám ơn sự can đảm của tác giả cũng như sự dũng cảm của Hộ nhà văn. Dù gì đây cũng là một sự an ủi khi đất nước cũng còn có những con người như thế, tiếng nói này cũng nói lên được ít nhiều tâm tư của người dân Việt nặng lòng với đất nước. Xin cám ơn một lần nữa, hãy hành động trước khi quá muộn.

Hà Văn Thùy (thuyhavan@gmail.com)

Anh Phạm Viết Đào thân mến, Bài về bauxite của anh thật hay. Sắc sảo, cứng rắn mà thuyết phục. Trong cái văn đàn thiếu xương sống nhợt nhạt của chúng ta rất cần những bài viết như vậy. Tôi không thích bài viết về khủng hoảng kinh tế. Lâu nay tôi dị ứng với những chữ to tát như cách mạng, phản động... Những chữ giả và làm chia rẽ con người. Nếu anh đã đọc bài "Ông Barack Obama và nước Mỹ..." anh sẽ thấy quan điểm của tôi về tranh chấp giữa 2 nền văn minh. Có lẽ tranh chấp này xuyên suốt trong lịch sử và là điều phải tháo gỡ để lập lại cân bằng "tham thiên lưỡng địa". Thân quý Hà Văn Thùy

Hoàng Hưng (ndtm42@gmail.com)

Hoan nghenh anh Pham Viet Dao, cung xin hoan nghenh BBT trang web HNV. Day co le la lan dau tien toi chiu kho mo trang web nay nho su gioi thieu cua mang Talawas ve bai viet cua anh Dao. Neu day la bieu hien buoc dot pha ve tu duy phan bien va tinh than trach nhiem cong dan cua HNV thi qua la dang mung! Xin dung de cac nha van chung ta mang tieng la luc luong "mu ni che tai" lon nhat trong tang lop tri thuc dang ngay cang to ra giac ngo ve vai tro di dau cua minh trong cong cuoc xay dung nen dan chu, xa hoi dan su o Viet Nam.

Gia Vinh (minhthugialai@gmail.com)

Tôi là người con của núi rừng Tây Nguyên. Cùng với những ai yêu đất nước mình, tôi hoang mang trước dự án khai thác bauxit ở mảnh đất này. Từ khi đọc được những phát biểu của những quan chức TKV mà cụ thể là ông Đoàn Văn Kiểm, chủ tịch tập đoàn, tôi đồ rằng, ông ấy không phải là con dân của xứ Việt! Tôi có đủ cơ sở để nói rằng, trừ khi Tây Nguyên có mỏ vàng trữ lượng cao thì mới có thể gọi là thay đổi đời sống người dân nơi đây. Còn những thức tài nguyên như bauxit thì nói thực... thua trồng khoai lang! Những ai nói rằng đất vùng Nhân Cơ xấu lắm, không trồng gì được là họ bị bắt phải nói vậy hoặc là những kẻ nói bừa! Cách đây 25 năm, những ai đã đi trên đường 14, cách thị trấn Chư Sê (Gia Lai) về hướng Bắc độ 16KM sẽ thấy những đồi cỏ, lơ thơ vài loại cây như gòn, vông, cà chít... chẳng có loại cây lương thực nào sống được (nếu có sống cũng cũng cho năng suất rất thấp). Vậy mà từ khi cây cao su được trồng, hiện nay là vùng cao su tốt nhất nước. Tôi chỉ nhìn dưới góc độ hiệu quả kinh tế, chưa nói đến hậu quả về môi trường, văn hoá và nỗi lo lớn nhất là "Tàu hoá" cộng đồng các dân tộc ở đây! Tổng bí thư ở đâu? Chủ tịch nước ở đâu? Thủ tướng ở đâu? Hãy lắng nghe tiếng nói của người dân xứ Việt. hãy dừng lại những toan tính bất hợp lý về vùng đất Tây Nguyên!

dagout huỳnh (dagout_huynh@yahoo.com)

Tôi là một sv dân tộc thiểu số chuyên ngành kinh tế(kinh tế nông lâm).đọc qua bài viết trên tôi cảm thấy thật là buồn vì nhiều người đã để tiền bạc lên trên mọi thứ, bỏ qua cả một nên văn hóa dân tộc. ai cũng biết lợi ích của việc khai thác này không lớn bằng những tác hại mà nó mạng lai cho cộng đồng các dân tộc ở đây.

Lê Hoài Nguyên (thaiketoai@gmail.com)

Quả thật là rất đáng buồn cho đất nước hiên nay,lại có những người như ĐVK đã vừa phạm sai lầm nếu triển khai một dự án mà nó sẽ tàn phá môi trường Tây Nguyên.Thật xấu hổ cho những câu trả lời của ĐVK, hoan nghênh PVĐ đã lên tiếng kịp thời.Đồng thời hoan nghênh góp ý của anh Nguyễn Hồ,những ai đại diện cho VNS trong QH cần phải nói lên tiếng nói của chúng ta.

TRUNG HAI (dctruongbiad@ymail.com)

Chua bao gio trong doi toi(toi nam nay 23 tuoi) thay "vu" gi ma dinh dam nhu vu boxit o tay nguyen. Toi da theo doi cai vu nay tu cai hoi ma may ong o tren co y tuong tuyet voi nay. Tuy nhien day la lan dau tien toi viet mot dong nho nho ve van de nay (muc dich chinh chi la de giai to bot nhung buc xuc ua dong bay lau). chi la giai toa ve mat tam ly thoi cho cung chang y kien y co gi vi co noi gi di nua thi tieng noi cua minh cung chang co gram gia tri gi. Nhieu bai bao da duoc dang nhieu loi canh bao da duoc dua ra , nhieu ngien cuu khoa hoc thuc te cung da duoc tien hanh nhung cung vo tac dung tat huong chi mot y kien cua mot nuoi dan den nhu toi. Noi vay thoi chu cung phai hoan ho may ong vi truoc bao nhieu su ngan can cua cac phuong tien dai chung...va truoc su bat binh cua nguoi dan may ong van cu du khu khu quyet dinh do chang them doai hoai gi. Hoan ho tinh than dung cam, hoan ho tinh than vi dan do dan cua may ong. Ve dieu gi khong biet chu ve tinh than vuot len tat ca de "phuc vu loi ich lau dai cua nguoi dan " cua may ong la toi kham phuc(toi chac phai hoc duc tinh nay cua may ong). Nhieu khi dan hong nhan thuc het duoc "loi ich" lau dai trong khi may ong "nhan thuc" duoc thi phai de may ong quyet dinh...chu biet sao gio. Gio thi that la phan khoi, chung ta! chi viec ngoi cho loi ich tu viec khai thac boxit o Tay Nguyen. Hay cho di! hay cho nhu chung ta van da cho neu khong thay thi cu xem nhu khong may man duoc huong de lai cho con chau no "Huong" de chung no "khong che" chung minh la "ngu dai". Neu co gi bat on thi con chau sau nay sua vi dan ta luon quan niem "doi cha an man thi doi con khat nuoc", doi cha co lam gi nguy hai thi doi con se khac phuc va khac phuc. Toi ngi bao chi noi the cung du roi de may ong nghi met xiu di chu hom ray lo "Loi ich" cho dan ma may ong da cuc kho nhieu roi... co dam an xoi! duoc xoi roi thi xoi lai bi hong...the thi sao? the thi chung minh cung khoc hu hu

Phúc An (anphuc99@hotmail.com)

Những bài viết sắc sảo của Phạm Viết Đào đã phát hiện nhiều vấn đề có tầm chiến lược văn hóa từ thập kỷ 90, nếu tôi nhớ không nhầm thì có mấy bài được Thủ tướng lưu bút bắt các cơ quan liên quan phải giải trình...Song những bài ngày ấy ông Đào chỉ mới đạt tới tư duy của người quản lý văn hóa, chưa đụng chạm lớn đến guồng máy nên các ý kiến phản biện vẫn đến được với Thủ tướng. Còn những bài như bài này, có tầm chiến lược quốc gia quốc tế, không biết có đến được với Thủ tướng và Bộ chính trị không? Dù không đến được với những người có trách nhiệm cao nhất thì bài viết dũng cảm tâm huyết và sắc sảo của ông Đào vẫn là một đóng góp lớn cho sự nghiệp chung, cho sự trường tồn của dân tộc. Tại sao chúng ta hy vọng những bài viết như thế này Thủ tướng và những người cao hơn ông sẽ đọc? Không phải các vị lãnh đạo không biết những điều này, họ biết nhiều hơn chúng ta, họ có nhiều giải pháp hơn chúng ta. Nhưng họ cần biết những bài viết này để thấy sức căng, nỗi lo trước vận mệnh dân tộc, nỗi căm phẫn trong đầu trong tim xã hội được hé ra qua một con người, sự bức xúc trước những luận điểm, những cách làm cách hành xử với dân qua các ý kiến của những người như ông Đoàn Văn Kiểm...để những người lãnh đạo có thêm thông tin xử lý vấn đề. Nghĩa là cần họ biết để chia sẻ với họ những suy nghĩ lớn, những lo âu lớn mà họ vẫn phải âm thầm chịu đựng. VietNam Net là tờ báo nêu lên vấn đề này, lâu nay họ vẫn thường đăng lại các ý kiến phản biện trên báo họ. Tôi tin lần này VietNamNet cũng sẽ đăng lại bài của ông Phạm Viết Đào. Ai cũng biết là sự dân chủ quyết liệt trên báo chí hiện nay có nhiều đóng góp cho việc dọn dẹp các dự án “ nội xâm trong bóng tối”, song nhiều khi cũng chỉ là sự hung hăng theo tinh thần phe phái, chỉ quyết liệt đánh hội đồng để phá miếng ăn của nhau, không mấy khi vì lợi ích chung của cả quốc gia. Vì thế cõ những ý kiến hồ nghi rằng VietNam Net hoặc những người có trách nhiệm trong guồng máy hưởng lợi từ dự án Bô xít này sẽ không đưa ý kiến của những người như ông Đào lên Thủ tướng và các vị có trách nhiệm trong Đảng, Nhà nước và Quốc hội. Tôi không tin cái xấu cái ác lại chi phối guồng máy đến mức ấy. Vẫn còn rất nhiều người tốt âm thầm bảo vệ lẽ phải, bảo vệ dân tộc, bảo vệ nhân dân, bảo vệ trí thức trong guồng máy. Vì thế đất nước Việt Nam sẽ trường tồn.

Thanh Hai (haivbth@yahoo.com)

Tôi rất chia sẻ quan điểm của ông Phạm Viết Đào và cảm phục sự can đảm của Ông và ban biên tập trang web này. Phát biểu với quan điểm "làm đi rồi biết" Ông Chủ tịch tập đoàn (một cái chức mà theo tôi biết là phải do đích thân Thủ tướng bổ nhiệm)làm tôi hiểu thêm mấy việc: - Ông không cần thêm bất cứ sự tính toán, dự báo, phân tích, chứng minh nào nữa. Đơn giản là cứ làm. - Mặc dù không có ý chụp mũ, tuy nhiên cách tư duy này giống như các tôn giáo hay áp dụng. Các tín đồ có tin là có Chúa (Phật, thánh Ala...) không? Nếu không tin, các tín đồ cứ chết thử đi rồi thì sẽ gặp. Rõ ràng cách suy nghĩ này hoàn toàn xa lạ với phép biện chứng Mác xít mà tôi nghĩ là ông chủ tịch phải nắm vững khi ngồi ở cái ghế cao vậy. - Cũng có thể, trong ông Chủ tịch Kiên muốn có cái gì đó gọi là xé rào, làm cái gì đó hơi mạo hiểm một chút để nếu thành công thì thẳng tiến còn nếu thất bại thì ... cũng về hưu rồi. Dĩ nhiên, cũng có thể ông Chủ nói vậy là vì, ở vị trí hiện tại, ông không thể nói khác đi được. nếu vậy thì còn buồn hơn nữa.

Nguyễn Hồ (phucbinhcompany@yahoo.com)

CÁC BẠN VĂN NGHỆ SĨ THÂN MẾN.MỘT ĐÔI BÀI BÁO SẮC SẢO HAY HO CỦA CÁC BẠN SẼ KHUẤY ĐỘNG ĐƯỢC LƯƠNG TRI CỦA NHỮNG KỂ MÀ TƯ DUY NHIỆM KỲ VÀ TƯ DUY DỰ ÁN ĐÃ ĂN VÀO XƯƠNG TỦY RỒI Ư?CÁC BẠN ĐỀU CÓ ĐẠI DIỆN CỦA MÌNH TRONG CÁC CƠ QUAN QUYỀN LỰC CAO NHẤT (QUỐC HỘI,BCH TRUNG ƯƠNG ĐCS)CƠ MÀ.TẠI SAO CÁC BẠN KHÔNG YÊU CẦU CÁC VỊ ĐẠI DIỆN CỦA MÌNH LÊN TIẾNG NHÂN DANH TỔ CHỨC HỢP PHÁP ĐƯỢC CHÍNH QUYỀN CHO PHÉP HOẠT ĐỘNH.TRONG ĐẤ TRANH,PHẢI BIẾT ĐỐ PHƯƠNG LÀ AI VÀ NÓ SỢ CÁI GÌ NHẤT CHỨ.THẢO NÀO LẮM VỊ VĂN NGHỆ SĨ MUỐN LÀM QUAN LẮM MÀ CÓ ĐƯỢC ĐÂU.ĐÔI LỜI SỰ THẬT MẤT LÒNG THUỐC ĐẮNG DẴ TẬT CÁC BẠN ĐỪNG BUỒN NHÉ.RẤT MONG MỘT NGÀY GẦN ĐÂY ĐƯỢC TIN TỔ CHỨC CỦA CÁC BẠN LÊN TIẾNG VÀ DÁM CHỊU TRÁCH NHIỆM VỀ Ý KIẾN CỦA MÌNH

Tô Văn Nam (namtv1951@it-hut.edu.vn)

Hoan hô Anh Phạm Viết Đào, có phải dich giả cuốn "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" sang tiếng Ru đó không? Tôi cũng cho rằng ý kiên này của Anh khó đến với "tập đoàn" ĐVK lắm, vì có lẽ họ không có thời gian đọc báo hơn nữa có khả năng rằng ĐVK không biết sử dụng máy tính nói chung và Internet nói riêng đâu, mà "các cận thần gần gũi" thì có lẽ lại bịt thông tin đối với Chef. Thật đáng tiếc !!! Mà tôi cũng lạ cách đây ít lâu "cái" công ty "tận thu" gì đó của em ĐVK gây ra bao nhiễu nhương ở Quảng ninh mà ĐVK không lấy đó để tự răn mình nhỉ?

sáu nghệ (saunghe@hcm.vnn.vn)

Tác giả Phạm Viết Đào nêu lên một vấn đề thời sự dù không mới: Tư duy nhiệm kỳ, tư duy dự án. Cái đáng lo, theo tôi, không chỉ mấy đồng tiền của dân của nước chảy vào không đúng chỗ, mà ở chỗ tạo là một lớp người (và có thể nhiều lớp người vì bắt chước), tạo ra một thế hệ (và có thể nhiều thế hệ vì liu điu nở liu điu) sống vô văn hóa. Nên có ý kiến mong bài của tác giả Phạm Viết Đào được ai đó đọc, ý kiến đẹp quá, có văn hóa mới đọc được ý kiến của người khác. Còn việc nêu lên số tiền to lớn chẳng có ý nghĩa gì cả, có khi tiền càng nhiều càng vô văn hóa khi tiền đó không phải trong túi mình đem ra hoặc của nhà mình bỏ ra. Nên xài tiền, trong nhiều loại tiền, xài tiền người khác là một cách dễ chứng tỏ sự vô văn hóa hơn cả, càng xài nhiều càng tỏ rõ sự vô văn hóa.

Nghi Moc (ntnm0207@yahoo.com)

Tôi đọc những bài viết về cái sự trả lời của TKV (mà đại diện là ông ĐVK )về vấn đề xung quanh DA bô- xit tại Tây Nguyên, thấy thực sự thích thú và tâm đắc với bài viết,có điều là tôi rất tò mò khi nghĩ rằng có cách nào đó để ông ĐVK và TKV thực sự được đọc và tiếp cận với những ý kiến như thế này trên cách trang web tương tự ? hay họ sẽ thực sự không bao giờ có thể tiếp cận được với các ý kiến phản biện như thế , hoặc họ sẽ không bao giờ muốn tiếp cận và biết về sự tồn tại của chúng - những - ý -kiến - phản - biện - không - được - chờ - đợi ? NM


-->đọc tiếp...